Truyện Sex: Thị trấn đầy cám giỗ (Update Phần 92)


Phần 3

Trong thời đại điên rồ đó, có lẽ bất cứ ai cũng không có lựa chọn nào khác ngoài việc đề cập đến nó.
Trương Dũng là một người anh tốt, và anh ấy cũng sớm hiểu chuyện. Mặc dù anh ấy rất sôi nổi và năng động, nhưng thành tích của anh ấy luôn luôn là đỉnh cao. Sau khi anh ấy tốt nghiệp trung học, anh ấy đã nộp đơn vào học viện quân sự. Anh ấy đã buộc phải gia nhập vào quân đội trong thời gian đó, phải chờ đợi trong quân đội rất nhiều năm sau đó đột nhiên nhận được một nhiệm vụ ở ngoài ngàn dặm Cáp Nhĩ Tân, nhưng nhiệm vụ cụ thể là gì thì không ai biết.

So với Trương Dũng, Trương Đông cảm thấy rằng mình là một thằng vô lại. Hắn đã đánh nhau rất nhiều từ khi còn nhỏ, đã bỏ học cấp ba. Hắn là một vị vua trong đám trẻ con ở khu vực đó. Mặc dù hắn chưa từng làm bất cứ điều gì kinh khủng như giết người, đốt phá, nhưng ngày tháng trôi qua hắn cứ như vậy lớn lên, không có luật pháp, trong mắt người già hắn chỉ là một tên chơi bời lêu lổng.

Trương Đông đã từng mở một quán mạt chược, buôn lậu thuốc lá và giúp mọi người làm giả hộ chiếu. Số tiền nhỏ kiếm được không nhỏ, nhưng luôn kinh doanh ngoài lề pháp luật. Trương Đông rất tự nhận thức về những việc tồi tệ của mình. Nhưng ít nhất, hắn ta không phải loại người ăn bám.

Khi cha của Trương Đông sắp chết, mọi người đều không biết nhiệm vụ của Trương Dũng là gì, và đã không thể liên lạc với nhau. Chị dâu cũng đang bận rộn không có thời gian để đến thăm. Sau đó, Trương Đông đã chờ đợi và chờ đợi cuộc sống của cha mất dần, cuối cùng ông đã được chôn cất. Hắn cũng không thấy gia đình Trương Dũng đến thờ cúng. Mặc dù Trương Đông biết rằng Trương Dũng không phải là người bất hiếu, nhưng vì điều này, trái tim Trương Đông vẫn luôn có khúc mắc.


ADS

ADS

Khi cha của Trương Đông qua đời, điều tiếc nuối lớn nhất là ông đã không được ôm đứa cháu trai của mình. Trương Dũng và người chị dâu chưa bao giờ gặp nhau là nhân viên công chức. Họ chỉ có thể sinh một đứa con, mà đó lại là một cô con gái. Mà Trương Đông lăn lộn nhiều năm như vậy, nhưng hắn chưa bao giờ muốn bị ràng buộc bởi hôn nhân. Ngay cả khi hắn có một cuộc hẹn hò gặp mặt, hắn vẫn không gặp được một người phù hợp. Cho đến bây giờ, Trương Đông vẫn cô đơn. Không có gì lạ khi cha Trương Đông không yên tâm trước khi ông qua đời.

“Đây có phải là địa chỉ không?” Nhặt một mảnh giấy bên trong phong bì, Trương Đông lẩm bẩm trong bối rối.

Những người trẻ tuổi có thể về quê làm sao lại không ăn ngọt? Lúc đó, cha của Trương Đông còn trẻ tràn đầy sức sống. Khi nhìn thấy cô bé nông thôn nhỏ nhắn có vẻ ngoài thanh tú, dĩ nhiên là ông rất động tâm. Ông không biết dùng gì chiêu gì, mà mới chỉ hai ba lần đã đoạt nàng vào tay.

Thật sự phải cảm ơn tài năng tán gái của cha Trương Đông, nếu không thì Trương Đông đã không có cơ hội sinh ra.

Mẹ của Trương Đông là Trần Tú Liên, một cái tên rất thanh tú. Nhưng bà lại không phải là một thục nữ. Sau khi vào cửa, bà đã quản chồng rất sít sao. Không được đánh mạt chược và uống rượu, nhưng bà vẫn có đức tính của phụ nữ Trung Quốc. Trong ngôi nhà, cả trong và ngoài đều được ngay ngắn rõ ràng, ngay cả Trương Dũng cũng rất tôn trọng người mẹ kế này, ít nhất là người mẹ không ngược đãi anh ta.

Sau hai năm Trương Đông được sinh ra, gánh nặng cho gia đình thậm chí còn nặng nề hơn. Trần Tú Liên đi làm việc tại một nhà máy của nhà nước để kiếm sống. Mặc dù nhà máy thuộc sở hữu nhà nước nhưng đang trên bờ vực phá sản, chỉ có một mức lương cố định vẫn là nỗi ghen tị của nhiều người.

Nhưng tiệc vui chóng tàn, Trần Tú Liên gặp phải một tên trộm trong ca đêm, tính khí của bà ấy bốc đồng, suy nghĩ nóng lên, vì tài sản của công chúng mà liều mạng.

Đám kẻ trộm là một nhóm nhiều người tuyệt vọng. Kết quả có thể tưởng tượng rằng Trần Tú Liên đã ngã xuống cùng một vũng máu.

Vào thời điểm đó, đấy là một sự kiện lớn vì là một đơn vị nhà nước, những người khác hay nói đùa rằng: Lão Trương, vợ của anh đã đi đến Hoàng Tuyền vì tiền của đất nước, đất nước này nợ anh!

Lúc đó trên tin tức và báo chí đầy rẫy những hình ảnh tuyên truyền. Những biên tập viên này thậm chí còn tuyệt vời hơn, họ nói rằng bà không thua gì đám mày râu, là những người phụ nữ hiện đại, quyết tâm để giữ lấy tài sản nhà nước, có chết cũng không sợ.

Để thực hiện một vở kịch cho mọi người xem, gã giám đốc vốn keo kiệt đến cực điểm đã cho lão Trương một ngôi nhà cũ để làm phần thưởng.

Trên thực tế, ngôi nhà đó đã lung lay sắp đổ và không thể ở. Mẹ hắn đã hy sinh vì nhiệm vụ nhưng lại không được một chút gì. Do đó, người quản lý nhà máy đã thực hiện một cú đánh lớn, cho ba người một căn nhà nát dành hết danh tiếng về mình.

Tuy nhiên, tôi không biết Lý Trưởng (*) và giám đốc nhà máy có thù hận hay không. Lý Trưởng ngay lập tức sắp xếp cho cha Trương Đông đi làm việc chính thức. Ngoài ra, ông còn thực sự cho họ một cửa hàng nhỏ ngoài đường.

(*)Lý Trưởng: Cường hào cai trị một xã trong thời phong kiến và Pháp thuộc.

Người quản lý nhà máy vừa nhìn thấy đã nổi nóng. Vốn người chết trong công ty không cần phải làm quá lên như vậy, nhưng một số người lại đi tranh công của hắn. Anh ta ngay lập tức lấy một nhà kho nhỏ bị bỏ rơi trong nhà máy làm một khoản trợ cấp cho cha của Trương Đông, nói là lời kêu gọi hỗ trợ công nhân làm ăn.

Cả hai bên đấu đá lẫn nhau, Trương gia không hiểu gì nhưng đạt được một đống chỗ tốt. Cha Trương Đông cười ra mặt. Nhưng ông lại vừa khóc vừa cười khi nghĩ về người vợ đã chết của mình. Ông làm cho anh em nhà Trương Đông hoảng sợ không biết ông có điên không.

Sau đó, cha Trương Đông đã nói khi ông say rượu. Khi đó cũng không biết là hưởng ứng cái gì chính sách, dù sao cũng chính là muốn dựng nên bảo hộ công nhân tài sản, Trần Tú Liên bị chết rất khéo, lý trưởng vừa nhìn thấy thời cơ để gây tiếng vang, cho nên mới vô cớ làm lợi cho Trương gia, nếu không thì chỉ là chuyện công nhân chết, chỉ cho ít tiền là xong, nhiều lắm là cho người nhà vào làm việc, đâu có thể nào có nhiều như vậy chỗ tốt như vậy? Nói khó nghe chút, Trần Tú Liên bị chết là gặp phải thời điểm tốt, đúng lúc các đầu lĩnh đấu đá lẫn nhau, nếu không thì một đồng cũng không có.

Trong thời đại nghèo khó đó, một mạng nhà Trương gia rất đáng giá. Ngay cả những người hàng xóm cũng có chút ghen tị, họ hận người thân trong nhà không thể dính vài đao.

Vì có nhiều nhà cho thuê, cha Trương Đông đã rất thoải mái cho đến hết đời. Ít nhất là ông không có áp lực nào để hỗ trợ hai đứa con trai đọc sách. Sau tất cả, có giấy chứng nhận danh dự của Trần Tú Liên thì hồ sơ gì cũng dễ làm.

Trương Dũng không hề chịu kém và có điểm số rất tốt. Từ khi đọc đến khi kết hôn, anh ta không hao tốn một xu nào của cha Trương Đông, điều đó khiến cha Trương Đông vui sướng, mặc dù Trương Đông nghịch ngợm và tính tình của hắn rất ngông cuồng, nhưng ít nhất hắn cũng không làm gì khác thường. Nhìn chung, cha Trương Đông cũng không cần lo lắng.

“Mẹ là người ở đây à?” Trương Đông thắc mắc, tự hỏi: Phụ nữ Quảng Đông và Phúc Kiến dịu dàng như nước, nhưng trong ấn tượng của người hàng xóm, người hắn rất dữ dằn, là kiểu người nóng nảy. Làm sao có thể loại ôn nhu như nước được?

Điều duy nhất khiến Trương Đông bị trầm cảm là anh chưa bao giờ nhìn thấy người thân của gia đình bà ngoại mình từ khi còn nhỏ. Cô, dì và những người khác rất mơ hồ. Năm mới cũng rất vắng vẻ, không có bà con để đi, ngay cả bên nội cũng ít, nghe nói bọn họ bị chết đói vào những năm đói kém.

Từ nhưng lời kể của cha Trương Đông lúc sắp chết, Trương Đông ít nhất có thể nghe thấy một chút – Trần Tú Liên bị bán cho một người gia đình khác khi còn nhỏ. Khi đó có một gia đình không có con, chỉ có thể mua một đứa con dâu làm hương khói.

Nhưng gia đình kia đã đánh giá thấp Trần Tú Liên, lúc chuẩn bị hôn nhân. Trần Tú Liên đã bỏ chạy đi đến Quảng Châu, điều này làm nên mối quan hệ với cha Trương Đông.

“Mẹ, người thật tuyệt.”

Trương Đông không biết chuyện gì đang xảy ra. Dù sao đi nữa, anh thực sự muốn hét lên trong sự cuồng loạn vì hành động của Trần Tú Liên.

Chiếc giường lớn mềm mại rất thoải mái. Đêm nay, Trương Đông không có giấc mơ nào, hắn ngủ như một người chết.

Mặc dù nơi này đơn giản, nhưng trang trí tốt, ít nhất là cách âm tốt, hai lớp rèm cửa dày, ngăn chặn sự quấy rối của mặt trời, căn phòng mờ, chỉ có đèn hành lang sáng, không khí mơ hồ, đúng là một môi trường ngủ hoàn toàn thoải mái.

Trương Đông không biết lúc đó là mấy giờ, hắn mơ thấy mình đang ôm ấp hai bên trái phải, vưu vật trong tay anh ta đang trần truồng. Mặc dù khuôn mặt mông lung không rõ, nhưng dáng người nóng bỏng còn hơn cả Leah Dizon trước lồi sau lõm, thật muốn mạng người khác. Lúc này, nàng đang uốn éo lắc lư…

“Tiểu Yến Tử mặc quần áo hoa, đến đây vào mỗi mùa xuân. Tôi đã hỏi Yến Tử vì sao nàng đến, Yến Tử nói, đây là khúc cua thứ 18 của con đường núi, đây là chín con đường Hoàng Liên…”

Hai bài hát ông nói gà bà nói vịt đan xen, cảm giác mâu thuẫn. Nghe có vẻ khó hiểu và gây sốc. Lập tức làm phiền giấc mộng xuân của Trương Đông.

“Mẹ nó, ai vậy!”

Trương Đông nheo mắt, bối rối đặt tay lên chiếc điện thoại được sạc pin trên giường. Anh ta chán nản về lý do tại sao mình lại chọn một bài nhạc chuông độc đáo như vậy, có cảm giác rùng rợn nghe như tiếng ngỗng, và sự chết chóc quá mạnh mẽ…

Điện thoại di động liên tục reo lên. Trương Đông khịt mũi cầm lấy điện thoại và nhìn nó. Khi hắn thấy rõ, hắn cầm nó lên và thở dài giận dữ: Ai?

“Đông tử, em vẫn còn ngủ à?” Giọng nam trên điện thoại khàn khàn nặng nề, rất đều đặn và cảm thấy đặc biệt từ tính.

“Anh! Anh không chết à?”

Trương Đông đột nhiên có tinh thần, anh ngồi dậy khỏi giường và hét lên: “Anh làm cái quỷ gì thế! Khi ông già gắp đi em liên tục gọi điện thì nó không hoạt động. Em không thể tìm ai giúp đỡ. Em gần như muốn gọi cảnh sát để tìm anh. Xem có phải anh đã chết mà thậm chí không thể tìm thấy xác!”

“Anh có một nhiệm vụ, anh không thể giao tiếp với thế giới bên ngoài.”

Giọng nói của Trương Dũng hơi nghẹn ngào. Sau một hồi, giọng nói run rẩy và hỏi: Lễ tang ông già đã được cậu xử lý tốt rồi hả?

“Chết tiệt! Còn hỏi những điều nhảm nhí này sao? Ông già đã yên nghỉ rồi.”

Trương Đông hút thuốc lá, không khỏi giận dữ thở dài: ‘ Mẹ ơi, giá của ngôi mộ quá đắt, giá nhà cũng không cao như vậy. Ông già nằm viện quá lâu, chịu đủ khổ, bỏ đi, ít chịu khổ. Mà đám người bệnh viện cũng quá đáng, một chiếc giường bệnh còn đắt hơn một khách sạn. Mấy tên khốn này không sợ bị báo ứng.

Trương Dũng thở dài rất khó khăn. Sau một hồi im lặng, anh thì thầm: “Chà, ông già bệnh hoạn đã tiêu hết tiền tiết kiệm của câu đi? Đợi anh, anh sẽ bảo chị dâu gửi cho cậu một số tiền. Cậu đã tiêu mất bao nhiêu? Anh sẽ là người đầu tiên đối tốt với cậu khi anh là ông chủ.”

“Cái rắm! Đã bị giày vò thành nghèo nát mùng tơi.”

Trương Đông nói với một số phiền toái: “Ông già có chút mơ hồ khi nhập viện. Ông đã giấu hết giấy tờ đất đi, vì vậy ngay cả khi em muốn vay tiền cũng không được vì không phải chủ sở hữu. Em đã bán ra sòng bạc và rút tiền mặt ra khỏi thẻ tín dụng mới được hơn 10 vạn để đến bệnh viện và vay hơn 10 vạn nữa từ bạn bè của em để làm lễ tang. Nếu còn không trả khoản nợ này, chắc em phải đi nhảy lầu mất.”

“Thật là khó cho cậu.” Trương Dũng thở dài.

“Phải, những giấy tờ đất đai đã được tìm thấy, ông già đã để nó trong tủ.”

Trương Đông do dự một lúc, nói: “Anh ơi, anh vẫn phải bỏ thời gian để quay lại Quảng Châu. Khi ông già rời đi, ông không nói những ngôi nhà này sẽ xử lý thế nào. Khi anh đến, chúng ta hãy thảo luận về nó.”

“Đã có giấy chứng tử rồi?”

Trương Dũng thở dài một hơi và nói: “Khi ông già ở nhà, cậu đã chăm sóc ông. Khi ông ấy rời đi, anh là con trai lớn lại không thể giúp gì, làm sao còn dám nghĩ về tài sản của gia đình chứ? Được rồi, cậu cứ viết thỏa thuận và gửi cho anh. Anh muốn tòa nhà của anh là được rồi, còn tất cả các tài sản khác chuyển sang tên của cậu.”

Trương Đông biết rằng Trương Dũng đã kiếm được rất nhiều trong những năm gần đây, không biết đã có bao nhiêu tiền riêng tư. Tài sản gia đình này không thể thu hút sự tham lam của anh ấy. Và Trương Dũng cũng rất có quyền uy trong nhà, vợ anh không thể vượt quyền. Bất kể thế nào, Trương Dũng cũng là một người có tình nghĩa.

“Chà, em không ngầu được như nhân viên công chức các anh. Em rất vất vả kiếm tiền cho cuộc sống tạm bợ này.” Trương Đông cũng không khách khí nữa, Trương Dũng đã hào phóng như vậy, hắn cũng đồng ý.

“Ừ.”

Trương Dũng thở dài, nói: ‘ Cậu cũng trưởng thành rồi, cậu nên tìm một người phụ nữ để sống tốt, cả ngày làm những chuyện đó cũng kiếm được bao tiền đâu. Dù sao, cậu cũng không có nhiều người thân ở Quảng Châu, hay là cậu đến vùng Đông Bắc đi, anh mua một cửa hàng cho cậu làm kinh doanh nhỏ.

Rốt cuộc, người anh trai này thật giống như một người cha. Mặc dù bọn họ không phải cùng một người mẹ, Trương Đông lắng nghe tiếng thở dài của Trương Dũng. Mũi lúc này hơi chua, nhưng anh vẫn mỉm cười và nói: “Quên đi, em sẽ không làm phiền cuộc sống của anh. Bây giờ, em vẫn nợ một khoản, nếu anh không gửi tiền cho em, anh chỉ có thể vào tù để bảo vệ em.”

“Em đã đến thị trấn rồi?”

Trương Dũng dừng lại một lúc và có vẻ hơi ngạc nhiên.

“Ừ.”

Lúc này trái tim của Trương Đông hơi nặng nề, hắn biết rằng Trương Dũng cũng có suy nghĩ giống mình, nhưng mẹ hắn không biết ở nơi nào của vùng tây bắc, thậm chí hắn không có một chút manh mối nào.

“Đi giải sầu một chút cũng tốt.” Trương Dũng thở dài.

“Em biết.” Trương Đông trịnh trọng gật đầu.

Trong ấn tượng của Trương Đông, liệu Trương Dũng có bình tĩnh và nói chuyện như vậy không? Đây cũng là một vấn đề khó. Mặc dù lần này, khi ông già nằm xuống lại không thể nhìn thấy anh. Trương Đông đã bực mình một lúc, nhưng sau tất cả, hai người vẫn là anh em. Trương Đông biết rằng Trương Dũng đặc biệt quan tâm đến gia đình. Có lẽ anh ấy sẽ hối hận cả đời, vì vậy Trương Đông không muốn kích thích anh ấy nữa.

“Chà, anh phải quay trở lại đơn vị rồi, có chuyện gì sẽ nói sau.” Sau đó, Trương Dũng cúp máy.

Trương Đông không thể không chửi thề, nghĩ: Vẫn là cái phong cách đó. Trong những năm gần đây, anh ấy không thay đổi chút nào, kể cả những chuyện nhỏ thế này!

Khi Trương Đông đang chửi thầm, điện thoại di động hắn bỗng nhận được một tin nhắn.

Xin chào, tài khoản tiết kiệm của bạn đã được tài khoản tiết kiệm số XXXX chuyển khoản 400.000 nhân dân tệ!

40 vạn?

Trương Đông hơi sững sờ, suy nghĩ: Anh trai của mình đã làm gì trong vài năm qua? Người ta nói rằng lợi nhuận bán bột trắng bây giờ không phải là quá cao, anh ta sẽ không đi đào mộ để lấy đồ cổ bán chứ, phải không?

Trương Đông nhìn thời gian, đã hơn mười giờ, bữa sáng đã kết thúc, nhưng bữa trưa vẫn còn sớm.

ADS

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]