Truyện Sex: Mù quáng – Full

Nếu cuộc đời là một con đường độc đạo thì sẽ chẳng có ai vướng phải sai lầm mà lạc lối. Nhưng thực tế luôn trớ trêu, trên con đường chúng ta đi luôn tồn tại những ngã rẽ bất ngờ. Và khi nhận ra, ta không còn khả năng quay lại.

Tôi là Tín Huy, 40 tuổi. Dưới ánh mắt xã hội, tôi là một nhiếp ảnh gia danh tiếng, với 3 giải thưởng quốc tế và vô số giải thưởng trong nước. Đối với gia đình, tôi là một người chồng mẫu mực, một người cha luôn yêu thương con cái. Nhưng chỉ mình tôi biết mình không hoàn hảo như cái vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài… Tôi từng sa ngã, từng lạc lối mà đến giờ đây cũng không bao giờ có thể quay lại.

Mọi câu chuyện đều có điểm bắt đầu và kết thúc. Điểm bắt đầu câu chuyện của chính tôi đã xuất hiện 3 năm trước, nhưng điểm kết có lẽ chỉ đến khi tôi rời bỏ cuộc đời này.

Như bao nhiếp ảnh gia khác, ngoài thời gian đi đây đó sáng tác, tôi cần thương mại hoá tên tuổi của mình để duy trì cuộc sống. Tôi mở một studio chụp ảnh tại nhà. Dĩ nhiên với tên tuổi của tôi thì thù lao cho mỗi buổi chụp là khá cao so với mặt bằng chung. Và cũng vì thế, phần lớn khách hàng của tôi là người mẫu, diễn viên hoặc các gia đình đại gia lắm tiền nhiều của. Chân thật mà nói, làm nên tên tuổi của tôi là những tác phẩm có chiều sâu mang tính nghệ thuật… Còn những tác phẩm thương mại nuôi sống gia đình tôi lại chẳng có chút giá trị nghệ thuật nào. Một kiểu chân dung trên giường ngủ, một pô gia đình giữa phòng khách nguy nga tráng lệ hoặc thậm chí một tấm ảnh khoả thân kiểu hờ hững của nữ diễn viên… trong mắt tôi đều là cơm… là gạo, không có gì hơn thế.

Và có lẽ cuộc đời tôi đã có thể gọi là hoàn hảo, nếu tôi không gặp gỡ Ngọc Tiên.

Ngày hôm đó tôi và người trợ lý có một buổi chụp hình tại nhà riêng ông Phước Long, một đại gia bất động sản hàng đầu của thành phố. Vợ ông là Bích Chi, Á hậu Điện ảnh hơn hai mươi năm trước, giờ lại có thêm danh hiệu Hoa hậu Quý Bà. Vừa gặp mặt Bích Chi tôi phải thoáng giật mình vì nét đẹp quý phái của cô ấy. Bích Chi có lẽ còn trẻ hơn tôi vài tuổi, nhưng thoạt nhìn lại trẻ như chỉ hơn 30. Đúng là phụ nữ sống trong nhung lụa luôn giữ được tuổi thanh xuân hoàn hảo. Ông Phước Long là một người đàn ông đứng tuổi, bệ vệ lại khá vui tính dễ gần. Hai người họ trong mắt tôi là một ca điển hình của đại gia và người đẹp.


ADS

ADS

Buổi chụp hình diễn ra rất suôn sẻ. Chúng tôi chụp quang cảnh ngoài vườn, hồ bơi, phòng khách, thậm chí ông Long gợi ý vợ chụp vài tấm phòng ngủ như loại lưu giữ tuổi thanh xuân. Trong mắt một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp và từng tận mắt nhìn nhiều diễn viên người mẫu khoả thân, thì cơ thể một người phụ nữ như Bích Chi không có gì đặc biệt. Dù công nhận cô ấy đẹp, nét thanh xuân còn mời gọi mơn mởn, nhưng tôi vẫn cứ trơ trơ như không có gì. Huống chi ngay bên cạnh tôi còn một lão già luôn lườm lườm canh giữ.

– Ah…

Đang gò người lấy nắng xuyên qua tấm màn cửa đổ xuống cơ thể Bích Chi, chợt cánh cửa phòng bật mở. Một tiếng nhỏ thảng thốt của con gái vang lên.

– Trời ơi, Tiên. Mau đóng cửa lại… – Bích Chi đỏ mặt kéo chăn che ngang người.

Sau cánh cửa một thân hình thanh mảnh bước nhanh vào. Vừa đóng sập cửa, cô gái nhìn quanh che miệng lắp bắp:

– Mẹ… Mẹ Ba đang… còn có…

– À hem… Đây là chú Huy… Nhiếp ảnh gia Tín Huy chắc con có xem báo thấy. – Ông Phước Long nói. – Chú Huy đang chụp hình cho mẹ.

– Đây là con gái lớn của tôi… Ngọc Tiên. – Ông quay lại giới thiệu với tôi.

Ngọc Tiên như rất quen thuộc với tên tuổi của tôi, bước đến vui vẻ nói:

– Vâng, cháu chào chú Huy. Cháu rất thích những tác phẩm của chú.

Lúc này tôi mới có thời gian quan sát người con gái trước mặt đang tò mò nhìn mình. Phải sững người giây lát tôi mới sực tỉnh… Đẹp không còn là từ ngữ xứng đáng để mô tả nhan sắc của nàng. Ngọc Tiên có nét đẹp của mẹ, lại mang theo sự thánh khiết thuần chính. Nàng cho tôi cảm giác như không thật huyền ảo như nhân vật Cô Long trong tiểu thuyết Kim Dung. Một nét đẹp không vướng bụi trần, chỉ chạm nhẹ đã làm hoen ố dơ bẩn. Lần đầu tiên trong bao nhiêu năm theo nghiệp nhiếp ảnh trái tim tôi lại đập nhanh bất thường. Tôi hơi cúi đầu gật gật thay lời chào hỏi. Dù sao Ngọc Tiên chỉ chạc tuổi con trai lớn của tôi, làm như vậy cũng không có gì thiếu lịch sự.

Phần sau của buổi chụp hình đối với tôi lại như cực hình. Dù trong ống kính là thân thể gần như lõa lồ của một quý phụ xinh đẹp, dù cố nghĩ đến món thù lao hậu hĩnh sau buổi chụp hình, mồ hôi trán tôi vẫn rịn ướt như tắm. Tất cả vì Ngọc Tiên luôn theo sát sau lưng tôi. Nàng nhìn chăm chăm vào khung màn hình trên máy, nhìn theo từng ngón tay tôi xoay chỉnh… Thỉnh thoảng lại reo lên thích thú với một hơi thở thơm ngát phả vào tai tôi.

Cuối cùng cũng xong. Sau khi nhận thù lao từ tay ông Phước Long, tôi hẹn ngày giao hình sau chỉnh sửa hậu kỳ. Dĩ nhiên hình dùng để rửa phóng lớn chỉ bao gồm một số hình gia đình thuần tuý, số còn lại sẽ cho hai vợ chồng lưu giữ một cách riêng tư.

Khi chúng tôi ra đến cửa nhà chuẩn bị lên taxi, bất ngờ sau lưng vang lên tiếng bước chân vội vã và một cơn gió mát thoang thoảng thơm ngát ập đến.

– Chú Huy… Chờ cháu một chút…

Tôi quay lại hơi bất ngờ thấy Ngọc Tiên thở hổn chạy đến. Cô bé vội vã loạng choạng suýt đâm sầm vào tôi.

– Sao… cháu? – Tôi chợt nhận ra chữ cháu mình kêu sao khô khan như thế.

Cô bé vỗ vỗ ngực thở dốc, mặt hơi ửng đỏ lên, nói:

– Cháu… cháu muốn xin chú cái namecard ạ…

Như thấy ánh mắt ngạc nhiên của tôi, cô bé giải thích thêm:

– Cháu có bạn… Bạn cháu muốn chụp hình…

– À ra vậy.

Tôi gật gật đầu, lòng thoáng chút thất vọng. Khi tôi nhìn sang người trợ lý bên cạnh thì cô ta đã rút name card của Studio đưa cho Ngọc Tiên.

Và thế là chấm dứt cuộc gặp gỡ đầu tiên.

Một tuần sau, tôi quay trở lại căn biệt thự to lớn của ông Phước Long để giao hình. Dĩ nhiên công việc này thường ngày tôi hoàn toàn có thể giao cho cô trợ lý. Nhưng không hiểu sao tôi lại cứ quyết định tự mình đi. Cô trợ lý cũng có vẻ rất ngạc nhiên. Có lẽ cô ta đang nghĩ tôi muốn tạo mối quan hệ với một đại gia giàu có. Thật sự cô ta đã đúng một nửa. Tôi muốn tạo mối quan hệ, nhưng không phải với ông Phước Long. Và may mắn đã mỉm cười với tôi.

– Ông tìm ai?

Người mở cửa cho tôi là người phụ nữ lớn tuổi mà lần trước tôi đã gặp. Bà ta liên tục nhìn tôi từ trên xuống, như không hề nhớ gì về lần trước tôi đã đến đây.

– Xin lỗi, tôi không có hẹn trước… Tôi muốn gặp ông Long… hoặc bà Chi cũng được. Tôi là Tín Huy đến giao hình.

– À, bà Chi và ông Long đi nước ngoài đến cuối tuần mới về. Ông có thể giao cho tôi và để lại số điện thoại… Có vấn đề gì ông bà sẽ liên lạc ông. – Bà ta nói giọng đều đều như đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần.

Tôi hơi thất vọng, không có ông bà Long ở nhà thì tôi không có lý do gì để vào nhà. Dĩ nhiên tôi không có ý định đưa hai khung ảnh lớn và folder ảnh được gói ghém cẩn thận mà tôi đang cầm trong tay. Bên trong đó còn khá nhiều thứ nhạy cảm mà chỉ cần lộ một chút ra ngoài cả sự nghiệp tôi liền chấm dứt.

– Vậy cảm ơn bà. Lần sau tôi sẽ đến.

Tôi vừa định quay lưng, chợt ánh mắt vô ý nhìn lướt qua người phụ nữ, chợt cả người hơi cứng lại. Bên trong vườn cây xanh mướt, bên hồ bơi lăng tăng nước xanh trong, một thân hình thanh mảnh tuyệt đẹp đang đọc sách trên chiếc ghế nằm. Tôi thấy tim mình thổn thức như trẻ hơn hai mươi tuổi.

– Vậy chào ông nhé…

Người phụ nữ lễ phép hơi cúi đầu rồi chậm chậm đóng cánh cửa nặng nề. Tôi chợt sững người như chợt nhớ, ngăn bà lại.

– Chị vui lòng cho tôi xin số điện thoại ông Long, để lần sau tôi gọi trước. Được không?

Dĩ nhiên là tôi đang nói dối. Tôi có số cá nhân của ông Phước Long từ trước cuộc hẹn đầu tiên. Và đúng như tôi dự đoán, người quản gia hơi lúng túng:

– Tôi không được phép cho số điện thoại của ông chủ. Xin lỗi.

– Ơ… Tôi là người mới tuần trước đến đây chụp hình cho ông bà Long mà… – Tôi giả vờ ngạc nhiên nói hơi lớn tiếng.

Bà quản gia rất nguyên tắc kiên quyết lắc đầu:

– Tôi biết. Nhưng xin lỗi. Ông Long nếu không tự đưa số cho ông thì tôi cũng không dám… Mong ông thông cảm.

– Cái chị này… Mới tuần trước chính chị đã mở cửa cho tôi… Còn dẫn tôi vào…

Bà quản gia hơi nhíu mày có vẻ khó chịu. Nhưng khi bà ta định nói tiếp thì thấy tôi quay lưng bỏ đi. Dĩ nhiên tôi không thực sự bỏ về, tôi quay lưng đi vì biết sẽ có người ngay lập tức gọi mình quay lại.

– Chú Huy…

Đúng như tôi dự đoán, giọng nói Ngọc Tiên thật nhẹ nhàng đáng yêu gọi theo. Tôi cố tình tạo âm thanh tranh cãi với bà quản gia để nàng chú ý và đi ra cửa. Tôi như bất ngờ, sững người quay lại.

– À, chào… cháu…

Tôi ấp úng chợt nhận ra cổ họng mình khô đắng. Ngọc Tiên lộ nửa người ra sau cánh cổng. Trên người nàng là một bộ đồ bơi một mảnh trắng tinh. Ánh mắt tôi không thể né tránh khối thịt căng tròn đang tì ép lên cánh cổng sắt thô dầy.

– Chú vào nhà chơi… – Ngọc Tiên vui vẻ mời.

– Cô Tiên, ông bà không có nhà…

Bà quản gia nhắc khẽ. Nhưng Ngọc Tiên cứ như không nghe thấy, cô bé lùi lại kéo rộng cánh cửa ra cho tôi.

– À, cũng được. Tôi muốn đưa Tiên xem một số hình của Ba Mẹ.

Tôi bước vào, lời lẽ lấp liếm biện bạch cho sự đường đột của mình. Nhưng ánh mắt bà quản gia cứ làm mặt tôi nóng lên.

– Dạ được. Dì Tâm đưa chú vào phòng khách nha… – Giọng Ngọc Tiên như reo vui.

– À thôi không cần đâu. Cũng nhanh thôi. Chú cứ ngồi ngoài vườn là được rồi.

Không đợi hai người có ý kiến, tôi quay người đi về hướng hồ bơi. Tôi không hiểu mình tự bao giờ đã trở thành mồm mép lươn lẹo như vậy. Tôi không muốn vào phòng khách để phải từng chút từng chút bị kiểm soát dưới ánh mắt của người quản gia. Tôi càng không muốn Ngọc Tiên thay ra một bộ đồ kín đáo khi mình chưa được nhìn ngắm cơ thể mới lớn tuyệt đẹp của nàng.

Ngọc Tiên không suy nghĩ nhiều, nhận lấy chiếc áo choàng lông từ tay người quản gia khoác lên người, vui vẻ bước theo tôi.

Khu vực hồ bơi của nhà ông Phước Long rất đẹp. Chiếc hồ không quá lớn, nhưng lót đá thiên nhiên xanh ngọc sang trọng. Bao quanh hồ bơi là hàng cây xanh cao cao phủ mát chỉ chừa một khoảnh nắng nhỏ nơi Ngọc Tiên nằm đọc sách khi nảy. Tôi bước thẳng đến chiếc ghế ngồi xuống, tự nhiên cứ như mình vừa ngồi đây khi nảy. Ngọc Tiên thoáng ngần ngừ đứng đối diện tôi:

– Cho cháu xem hình đi…

– Ừ, có ngay đây…

Tôi giở tập bìa giấy ra, ánh mắt cẩn thận nhìn quanh phát hiện bà quản gia đã khuất bóng trong nhà. Ngọc Tiên háo hức bước đến, một bên chiếc đùi trắng nõn lộ ra giữa hai vạt áo lại ngay sát tầm mắt tôi. Tôi muốn loá mắt. Tôi thề rằng mình đã tận mắt nhìn cơ thể lõa lồ của rất nhiều phụ nữ, trong đó không ít là diễn viên, người mẫu… Nhưng không có người nào có làn da mịn màng láng bóng hừng hực sức sống như Ngọc Tiên. Mà thật sự tôi chỉ vừa được thấy một góc nhỏ… Đáng hổ thẹn.

– Cho cháu xem với…

Ngọc Tiên chợt ngồi xuống bên cạnh tôi, nhận lấy cả cuốn album từ hai bàn tay ngỡ ngàng chết sững của tôi. Trong mũi tôi tràn ngập một mùi hương thơm ngát nhẹ nhàng xen chút ngọt ngọt như nhuỵ hoa. Tôi chợt muốn biến thành một con ong để say mê hút cạn bông hoa nhỏ chớm nở này. Tôi vô thức hơi nhỏm người đến, hít nhẹ một hơi.

Hai bàn tay đang lật hình của Ngọc Tiên chợt dừng lại. Đầu nàng hơi cúi xuống. Dưới ánh nắng từ trên tán cây, tôi say mê nhìn ngắm gương mặt xinh đẹp nàng. Cái vành tai nhỏ nhắn phủ một lớp lông tơ mịn tí ti như lấp lánh dưới ánh nắng. Tôi thấy cổ họng mình khô khốc như đi giữa sa mạc nhìn thấy một ngụm nước tinh khiết mát lạnh đang lơ lửng trước mặt. Tôi chậm chậm cúi xuống. Chiếc vành tai nhỏ nhắn kia thoáng đỏ lên, nhưng không trốn tránh…

– Mời ông uống nước…

Giọng nói của bà quản gia chợt vang lên sau lưng làm tôi giật thót mình, ngồi thẳng lên. Ngọc Tiên giật mình xoa xoa hai gò má hồng hào, nhưng mặt vẫn cúi gằm như đang xem hình.

Giây phút đó tôi thậm chí không dám quay đầu lại nhìn bà quản gia. Tôi biết chắc chắn bà ta đang nhìn chằm chằm vào tôi như một lão già dơ bẩn âm mưu chuyện kinh tởm. Một phần trong tôi cũng cảm thấy tội lỗi. Trong khi phần còn lại thì tìm cách biện bạch thanh minh. “Tôi chẳng qua mới 40 tuổi… Ngọc Tiên cũng khoảng 18, không phải là con nít…” Đương nhiên những lời đó tôi chỉ dành cho bản thân mình tự nuốt xuống. Tôi thấy không khí trầm xuống. Dù ngồi giữa một vườn cây xanh mát tôi vẫn thấy ngột ngạt khó thở.

– Dì Tâm… Dì vào nhà đi…

Chợt giọng nói của Ngọc Tiên vang lên bên cạnh. Vào tai tôi lại thánh thót du dương như tiên nhạc. Nàng thật sự giải vây cho tôi? Tôi chợt nghĩ đến biểu hiện vừa khi nãy của Ngọc Tiên… Nàng dường như không phản đối tôi. Tim tôi lại loạn lên như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

– Nhưng cô chủ à… – Bà quản gia khẽ lo lắng gắt lên.

– Dì sao vậy?! Dì vào nhà đi mà…

Ngọc Tiên vẫn nhẹ nhàng khuyên giải. Tôi chỉ biết thừ người nhìn xuống mũi giày mình như một thằng con trai ngày đầu đến nhà bạn gái.

Tiếng bước chân nặng nề của bà quản gia như cố tình dằn mặt đe dọa tôi. Bà đi xa dần rồi khuất bóng sau khu nhà. Tôi thầm thở phào, nhưng rồi chợt nhận ra mình thật ngớ ngẩn. Giây phút vừa rồi khi tâm hồn xao xuyến kỳ lạ tôi đã hành động như vậy. Nhưng giờ đây cả người lại cứng ngắc thậm chí không dám quay qua nhìn Ngọc Tiên một lần.

– Chú chụp đẹp lắm…

Ngọc Tiên chợt nói nhỏ. Tôi cười nhẹ nhìn lại chợt bắt gặp ánh mắt đau đáu của nàng dành cho tôi. Ánh mắt ấy làm trái tim tôi như tan chảy. Tại sao nàng nhìn tôi như vậy? Tôi bối rối. Tôi không nhớ lần cuối cùng mình có cảm giác bối rối là khi nào? Dường như là năm cuối trung học? Khi cô bạn gái chung lớp dành cho tôi một nụ hôn bất ngờ! Vậy mà giờ đây tôi lại bối rối trước ánh mắt của cô gái chỉ ngang tuổi con trai mình.

Tôi thấy mặt nóng rang, vừa quay thì thấy những ngón tay thon nhỏ của Ngọc Tiên đang mân mê tấm hình trong album. Tấm hình đó tôi chụp Bích Chi với tư thế bán khoả thân nằm sấp trên giường ngủ, tấm chăn che ngang chỉ lộ ra bờ eo thon dài tuyệt đẹp. Dĩ nhiên tôi còn chụp khá nhiều hình nóng bỏng khác của mẹ nàng, nhưng những tấm hình đó chỉ xử lý hậu kỳ rồi chép vào trong USB gửi kèm cho ông Phước Long.

– Cháu… cũng muốn chú chụp hình cho cháu… – Ngọc Tiên chợt nói lí nhí, hai gò má ửng hồng.

– Ừ… – Tôi gật gật đầu cho qua chuyện.

– Ý cháu là… hình như mẹ cháu…

Tôi chợt sững người, hai lỗ tai lùng bùng như vừa lãnh trọn một tiếng sấm nổ trên đầu. Tôi vô thức gật gật đầu, lại thấy rất bất ổn lắc đầu liên tục. Biểu hiện ngờ nghệch của tôi làm Ngọc Tiên che miệng cười.

– Chú sao vậy? Không được sao?

Tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt Ngọc Tiên một lần nữa như xác định nàng không phải đang đùa giỡn mình.

ADS

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]