Truyện Sex: Sắc màu cuộc sống (Update Phần 43)


Phần 25

– Á…
Tôi kêu lên thảm thiết khi cơn đau rát ập đến. Hai mắt lờ mờ nhìn thấy quang cảnh xung quanh, một căn phòng xa lạ bằng gỗ. Quanh người tôi giờ đây là được bôi trét một chất tanh hôi và màu đen ghê rợn. Cả người truyền đến cơn đau rát và khi cố gắng nhích người dậy thì lồng ngực đau nhói điếng người.

Cố gắng nén cơn đau rát tôi liếc mắt nhìn quang cảnh xung quanh căn phòng. Một căn phòng bằng gỗ và lá cây, phía ngoài kia cửa sổ quang cảnh rừng núi trùng điệp cùng bầu không khí vô cùng trong lành yên tĩnh…

– Chả nhẽ mình xuyên không… Không phải chứ…

Trước khi mình lịm đi thì đang trong biển lửa ngập trời và khi thức dậy là một quang cảnh in đúc thời đại ngày xưa thế này là sao? Mình xuyên không thì cũng không đến mức thân tàn ma dại như bây giờ chứ… chí ít cũng phải được như thằng Dương hay thằng Lục Thiếu Du chứ.


ADS

ADS

Vậy những người khác đâu… chẳng nhẹ… nghĩ đến đây sống lưng tôi không ngừng có từng cơn lạnh buốt thấu xương. Chỉ vì tiền, quyền và gái mà sẵn sàng bán đứng anh em ruột rà, bán đứng cha mẹ để đạt được tất cả hay sao? Mà cái xã hội này còn đâu pháp luật trị an khi để cái chuyện kinh khủng ấy xảy ra. O dượng, Hạnh và Hoa cùng mọi người có thoát hay không? Còn Đạt ke cùng mấy chục người kia rốt cuộc vì sao lại xuất hiện và không ngần ngại cầm đao kiếm súng ống lao vào bọn người lạ mặt kia không thương tiếc như vậy? Cái cảnh tượng máu me, chân tay đứt lìa thân thể cùng cảnh người nằm trên vũng máu làm tôi không khỏi rùng mình khi nghĩ lại…

Một kẻ có chút tiền để ngông cùng đám bạn bè trang lứa nơi cùng quê lên thành phố, có chút quan hệ cùng thủ đoạn để đưa gái xinh đẹp thành thục lên giường một cách tự nguyện. Cũng có chút gọi là quan hệ trong giới anh chị nhưng sau cái đêm tàn khốc ấy thì tôi không thể nào hình dung được cái xã hội này như thế nào nữa. Nó đâu màu hồng đâu dễ dàng như tôi tưởng… Nó ghê rợn và chết chóc làm sao?

– Tỉnh rồi hả… Đạt ke phì phèo điếu thuốc cùng cánh tay băng bó cùng dải băng màu trắng nơi vùng bụng.

– Em chưa chết sao?

– Chết cái cc…

– Anh sao thế?

– Mày đui hay sao mà còn hỏi…

Tôi ngơ ngác nhìn anh rồi hướng ánh mắt qua nhìn cô gái bên cạnh Đạt ke. Một cô gái xinh đẹp sắc sảo nhưng ánh mắt lạnh lùng vô hồn cùng mái tóc in như My Sói che đi nửa bên khuôn mặt càng tôn thêm nét lạnh giá quyến rũ. Cô gái cũng không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái mà chỉ khoanh tay che lấy bầu ngực căng tròn sau lớp áo bó sát ấy. Quần bò bó sát rách nát cặp chân thon dài mê người cùng đường cong mỹ mãn ấy làm tôi không tài nào rời ánh mắt ra khỏi thân thể ấy được.

– Á…

Tôi rên siết lên khi cô gái lạnh lùng ấy tiến tới bên mình cùng mùi thơm quyến rũ nhẹ nhàng lạnh lùng dùng hai ngón tay ấn ấn lên lồng ngực tôi. Cô gái chăm chú lướt nhìn thân thể tôi sau lớp thuốc tanh hôi ấy rồi gật gật đầu.

– Không sao rồi…

Cô gái quay qua nói với Đạt ke thì lạnh lùng đi ra căn phòng. Một mùi thơm thoang thoảng cùng đường cong mê người ấy vẫn ẩn hiện đâu đây trong căn phòng.

– Tìm được cái mạng chú về không dễ dàng đâu a…

Đạt ke dẫm nát tàn thuốc giới chân rồi mỉm cười nhìn ra hướng cửa nói kiểu ẩn ý. Lão lắc đầu ngồi xuống bên tôi rồi ân cần châm cho tôi điếu thuốc sau đó nhìn ra cửa sổ mà thở dài…

– Đây là đâu anh… điện thoại em đâu.

– Làm cứt gì có sóng mà điện…

Lão ngao ngán lắc đầu với tôi rồi bắt đầu kể lại cho tôi hiểu. Thì ra là tôi cùng lão đang ẩn nấp tại rừng quốc gia Phù Mát cách biên giới Lào một đoạn ngắn đường rừng. Chúng tôi được anh Đại đón gần biên giới và cấp tốc theo đường tiểu ngạch qua Lào rồi ẩn cư tại đây. Nói thì nhanh chứ đưa được tôi vào đây thì anh Đại cũng phải huy động tất cả nguồn lực bí mật cũng phải mất tuần đường đèo núi vì tình thế rất cấp bách. Cái mạng tôi giữ lại được cũng là may mắn khi bên cạnh anh Đại lúc đó đang có mấy người dân bản tinh thông mẹo chữa trị nên mới nhặt được cái mạng nhỏ này về. Với tình trạng của tôi lúc đó thì có đưa ra bệnh viện bỏng Hà Nội cũng chỉ chờ vào quan tài mà thôi.

– Em nằm như vậy 10 ngày rồi sao…

– Chích xác là ngày thứ 12 rồi…

Tôi nằm hôn mê như vậy 12 ngày rồi sao? Vậy 12 ngày này ở nhà có ai biết tin tức tôi không? Dượng, o và bố mẹ cùng em thì sao?

– Tình hình nhà sao anh?

– Ổn?

Đạt ke không nói gì nữa mà thở dài đi ra cửa. Lão định nói gì rồi lại thôi khi thấy hai mắt tôi bắt đầu đỏ hoe. Dù sao tôi cũng chỉ là thằng trẻ con mới vào đời thôi mà…

Thời gian thấm thoát thoi đưa khi tôi được bà cô già người dân tộc ngày ngày vào đắp thuốc, vệ sinh cá nhân cùng đút cháo cho ăn. Bà không biết nói tiếng kinh nên tôi chỉ thầm dùng ánh mắt thay lời cảm ơn cũng như ái ngãi mỗi khi bà vệ sinh vùng giới cho tôi. Lâu lâu Đạt ke cùng cô gái lạnh lùng lại đi vào nhìn tôi cũng như thông báo cho tôi biết tình hình ở nhà rồi thở dài đi ra.

Theo như Đạt ke bảo thì em nhờ bạn bè, nhờ quan hệ gia đình tìm kiếm thông tin tôi suốt hai tháng qua. Dượng Hưng thì sau khi chia tay tôi cùng Đạt thì đến nay mất tăm tích nhưng O Hà và hai em thì yên ổn tại căn nhà của người quen… Bố mẹ tôi cùng em thì được anh em bí mật trong đêm ấy đưa đi lánh nạn bên Lào thành công. Tôi thương em, nhớ em… nội nhớ da diết từng ngày gặm nhấm tâm can tôi. Tôi nhớ nụ cười, ánh mắt cùng những lúc em nụng nũi bên tôi… Tôi biết giờ đây tôi vô tình vướng vào cái vũng bùn này rồi thì coi như tôi đã mất em… Tôi thực sự mất em thật rồi.

– Không khí thật yên bình anh nhỉ…

Tôi ngồi nơi cửa sổ nhìn ra những mảng rừng xanh biếc hít hơi thở trong lành nói với lão Đạt. Giờ đây vô tình tôi và lão trở nên thân thiết trong rừng núi này hơn.

– Ba tháng… Anh và chú trong này đã ba tháng… hờ…

Hai anh em lại chìm vào cái tâm trạng xót xa. Đã bao lần trong ba tháng qua hai anh em đều ngậm ngùi chua xót khi nhắc đến chuyện này.

– Chú có cần gì không?

– Hả…

– Ngày mai có đội đi ra ngoài, tầm tháng sau quay lại nên cần gì cứ nói để họ mua.

– Vậy à… Anh mua cho em… Cho em.

– Dkm. Mày già cái đầu rồi đó. Uk. Để đó tau nói cho… hại mày.

Tôi lại một mình nhìn lại thân thể thể mình. Lớp thuốc dân tộc trên người tôi bắt đầu khô dần và bắt đầu bóc dần. Chỉ có điều cái mớ thuốc tanh hôi này bóc đến đâu thì tôi ngứa ngày đến đó khi lớp da non mọc ra. Hằng đêm đi ngủ tôi phải lấy dây kiệt lấy hai tay mình vì đã nhiều lần ngủ quên lấy tay cào cào lớp da non đến chảy máu…

Bàn tay tôi nắm chặt vì lời hứa ấy. Ánh mắt tôi nổi lửa khi nghĩ đến em, nghĩ đến người thân tôi. Tôi biết để có thể trở về thì tôi phải làm rất nhiều thứ… Chí ít đến lúc trở về đủ để đảm bảo an toàn cho chính tính mạng mình.

– Thuỷ… Hãy chịu khó đợi anh… Anh sẽ cố gắng về bên em nhanh nhất…

Ngồi giới ngọn đèn dầu heo hoắt cùng cái không khí xe lạnh tôi nghiền ngậm mấy quyển sách cùng mớ truyện nhờ Đạt ke mua hộ. Tôi vùi mình trong truyện để cố gắng vơi đi nỗi nhớ em, nỗi nhớ quê hương.

Thả quyển sách phô tô ra tôi đăm chiêu nhìn ra màn đêm ấy lâu lâu lại có tiếng thú kêu về đêm. Lục Thiếu Du trong truyện dùng thực lực bản thân thì mới bảo vệ được những người thân của mình. Cái xã hội này khác xa trong truyện nhưng ở đâu thì quyền tiền và thực lực mới là điều nói lên tất cả. Nếu dượng Hưng đủ nhận tâm đủ quyết đoán thì sẽ đâu bị chính thằng em trai ruột thịt cùng con em gái hãm hại như ngày hôm nay.

Không biết dượng cùng O và hai đứa em như thế nào rồi? Dượng coi tôi như con và tôi cũng xem gia đình dượng như gia đình thứ hai của mình. Tôi lo lắng cho cha mẹ cùng em… Tôi sẽ không cam sống cuộc sống như Đạt ke nói. Sống cuộc sống chui lủi và trốn trách kẻ khác săn lùng mình như vậy được. Tôi cần sớm nhất trở về bên em bên gia đình…

– Các ngươi sẽ phải trả giá vì tất cả…

Theo như tình hình đàn em Đạt ke báo lại thì sau khi bán đứng dượng Hưng thì Hiếu và Lan chia nhau số tài sản của dượng. Hiếu và Lan chính là em trai và em gái ruột của dượng Hưng. Hai người này không biết vì sao lại bán đứng dượng như vậy? Lý do đường sau chưa ai thấu hiểu được cả vì cái lý do Hiếu tức giận nói ra trong đêm ấy thì quá kiểu trẻ con. Có ai ngờ được rằng vì chị dâu mình mà hắn khao khát yêu thương từ cái lần đầu dượng đưa về ra mắt mà hắn quy hết lỗi lầm lên dượng. Nào là tài sản mấy anh em cật lực làm ra chắc Hưng hưởng còn hai người kia chẳng có cái gì?

Lại thêm một tháng ăn rồi đọc sách và truyện thì tôi và Đạt ke cũng được lão đại sắp xếp cho qua Lào ở. Chiếc xe máy đi trên con đường gồ ghề và bấp bênh sau một ngày cũng đưa chúng tôi đến một thị trấn nhỏ bên lào.

– Cháu là Hải…

– Dạ…

Sau khi bịt mắt thì tôi nhìn thấy một lão đầu trọc to cao vạm vỡ với những hình xăm hổ báo đẹp mắt. Người cởi trần ôm ấp một cô gái trẻ măng xinh đẹp bên người nhìn tôi hỏi.

– Chú là Hiệp – Anh đại của Hưng và Hùng. Dượng Hưng cháu gặp nạn vì cái tội ra tay không quyết đoán nên mới có cái ngày hôm nay. May sao Hùng còn an bài mấy đứa thân cận bảo vệ không thì ngày hôm ấy cả nhà cháu đi đứt rồi. Giờ mọi chuyện đã tạm ổn nên cứ ở đây thời gian đi.

– Cháu cảm ơn… Mọi người ở nhà…

– Dượng Hưng cháu hiện nay mất tích không ai biết? Còn vợ và hai đứa con uyên ổn sống nên cháu không cần lo. Bố mẹ cháu thì được Hùng an bài qua Cam rồi.

– Dạ cháu cảm ơn…

– Giờ cháu cùng thằng Đạt tính sao?

– Báo thù?

Sau khi nghe thấy câu nói cùng ánh mắt tôi lão Hiệp ngồi thẳng dậy nhìn chằm chằm tôi khó hiểu. Nhưng sau một lúc thì mỉm cười sau đó ra hiệu cho cô gái cùng hai cận vệ phía sau lưng đi ra.

– Cháu tốt nhất bỏ qua ý định đó đi… Làm được thì bác đây đâu lưu lạc bên này.

– Có thù tất báo, có ơn tất trả…

– Tốt… nếu cần gì thì bác đây sẵn sàng giúp.

– Có cách nào liên hệ với người bên nhà không ạ?

– Có… Nhưng tất cả đều bị giám sát cả rồi. Cháu chưa chết thì bọn chúng chưa yên.

– Hả… tại sao?

– Vì thứ dượng Hưng đưa cho cháu uy hiếp đến tổ chức mấy chục năm qua của bọn chúng…

– Dượng không có đưa gì cho cháu cả…

– Cháu chắc chứ… thứ đó rất quan trọng và vô cùng nguy hiểm. Cháu không biết nó thật sao?

– Dạ không?

Tôi từ này sẽ không tin một ai cả. Vì dượng đã bảo cái đó một khi bên mình thì sẽ vô cùng nguy hiểm cho người thân nhưng chí ít cũng đảm bảo tính mạng cháu sẽ an toàn cho đến khi chúng chưa tìm ra nó. Thứ đó rốt cuộc là cái gì?

– Cháu về nghĩ đi…

– Dạ…

Tôi ngước nhìn trần nhà mà nhớ đến em, đến hương thơm ấy, nhớ nụ cười… nhớ khe thịt mềm ướt át cùng những phút nồng say bên cuồng bên em. Đến nay là đã bảy tháng từ cái ngày chó chết ấy tôi chưa nói chuyện hay liên lạc được với em – bảy tháng ròng tôi chưa biết đến mùi gái là gì.

– Bắt đầu kế hoạch trả thù. Một khi chúng ngã xuống mình mới yên ổn trở về…

Tôi và lão Đạt đã bàn sơ qua kế hoạch và lão nhất trí cùng tôi mão hiểm vì ở nhà con mẹ già con thơ đang chờ lão. Lão chán ngán cái cảnh này lắm rồi nên cùng đám đàn em nhất trí kế hoạch của tôi. Trong lúc chờ đàn em Đạt liên hệ với anh em ở nhà bắt đầu kế hoạch thì bên này tôi cũng bắt đầu được lão Hiệp cho mấy đứa em có thân thủ chỉ giáo cho ít đường cơ bản.

Chí ít khi gặp nguy hiểm thì còn có cái xài bảo vệ tính mạng nhỏ này… tối đến lại đi xới xem xóc đĩa bài bạc… Lão đối với tôi rất tốt nhưng dăm ba ngày lão đề cập đến cái kia nên tôi càng chú ý đề phòng hơn. Thời gian thấm thoát thoi đưa – tôi xa em đến cái ngày hôm nay đã đúng hai năm tròn trĩnh. Tôi đứng đó nhìn về màn đêm nghĩ về từng ngày từng ngày mình khổ luyện để có thể về bên em, về với gia đình…

Tối đến tôi nghiền ngẫm mấy bộ phim xã hội đen trung hoa, phim hành động châu âu từ máy tính. Lâu lâu lại sóc lọ bằng bộ phim sex để giải quyết vấn đề sinh lý. Tôi đã cố gắng đăng nhập face hay bất cứ một trang mạng xã hội nào để có thể liên lạc với em nhưng dường như ai đó đã chẵn chỉ để tôi có thể xem sex, xem phim đọc truyện từ cái máy tính này mà thôi. Lâu dần tôi cũng biết được cái máy tính này có người giám sát…

ADS

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]