Truyện Sex: Sắc màu cuộc sống (Update Phần 43)


Phần 11

Tôi rón rén đi ra thì thấy Linh vẫn trùm chăn nằm như lúc nãy nhưng cả người co rúm lại như con tôm. Một lúc sau em rón rén trở về ôm lấy tôi hạnh phúc chìm vào giấc ngủ… tôi ôm siết lấy em khi em rúc vào ngực tôi ngủ ngon lành… Đang lờ mờ chìm vào giấc ngủ thì tôi thấy Linh trườn dậy với cái quần silip màu đỏ ôm trọn cái mông tròn của mình rón rén đi vào nhà tắm. Tiếng chốt cửa vang lên một lúc lâu mà vẫn chưa thấy Linh đi ra… Và một lúc sau tôi cứ vậy chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay…
Tôi uể oải dậy thì em đang mặc độc chiếc quần lót màu trắng với cái áo sơ mi đồ hiệu của tôi mới mua hôm qua đang nấu ăn cuối phòng. Tôi rón rén tiến đến ôm lấy vòng eo thon thả ấy từ phía sau rồi tựa đầu vào lưng em.

– Để em nấu ăn nào… một bàn tay nắm lấy tay tôi thủ thỉ.

– Cho anh ôm vợ anh một tí thôi… tôi vẫn ôm em vậy mà nói…

– Vào rửa ráy đi rồi con Linh về mà ăn cơm anh… Bàn tay em thật ấm nắm chặt lấy hai tay tôi thì thào…


ADS

ADS

– Anh xin lỗi… lúc sáng anh không nên để em bơ vơ một mình như vậy. Vợ yêu tha lỗi cho anh nhé…

– Hik… Ông dạo này là dẻo mỏ lắm nhé… Cứ tưởng ở lại với mấy em xinh tươi kia không thèm đến đây cơ mà… Em quay lại dí ngón tay lên trán tôi một cái mắng yêu.

– Vợ anh là nhất mà… Tôi kéo em ôm vào lòng thật chặt rồi nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh xối sơ qua không lỡ bốc mùi.

Khi đi ra thì em đang hí hửng bình luận gì đó trên face khi đã mặc cái quần ngố vào rồi nhưng vẫn mặc nguyên cái áo sơ mi của tôi. Tôi ngả lưng trên giường với lấy điện thoại iphone 4 của em chơi chém hoa quả tí thì thấy tin nhắn của bà chằn. Tò mò tôi vào đọc…

– Con quỷ kia tối về mày chết với bà…

Em rép lại ngây thơ:

Em: Làm sao… làm sao mà bồ xoắn ghê vậy…

Linh: Em sướng… á… là sao hả con quỷ cái.

Em: Bà mộng du hả…

Linh: Mộng cái đầu mi ấy. Còn dám rủ nhau vào phòng tắm phang nhau rầm rầm…

Em: Tưởng ngủ rồi mà… con quỷ.

Linh: Túi về mới hỏi tội sau… làm tội tau phải dùng chay…

Em: Tau đền anh Hải cho đó…

Linh: Tau đếch thèm…

Em: Thế thôi. Tau nấu ăn đây…

Linh: Um…

Em: Về ăn tình yêu ơi…

Linh: Đợi anh Lĩnh tí rồi đến luôn…

Em: Lại sướng rồi…

Linh: Hai phát đã đời… ahihi…

Em: Con quỷ… Về nhanh đi.

Linh: Um…

Tôi hăng say đọc trộm tin nhắn thì em tiến đến gần lườm lườm tôi lúc nào không hay. Tôi kéo em ngồi nằm cạnh rồi choàng tay ôm lấy em.

– Con gái bọn em lắm chuyện thật đó… tôi lấy ngón tay gạt tóc e vừa nói.

– Em đã bảo em với Linh không dấu nhau chuyện gì mà… mà tối về con quỷ đó lại bắt khai chuyện lúc trưa mất… tại anh đó… em xấu hổ rúc vào ngực tôi.

– Em không thích sao…

– Hik… Có… Em nói nho nhỏ xấu hổ.

– Mà vụng trộm vậy kích thích em nhỉ…

– Sợ sợ… lo lo nhưng kích thích anh hề… em ngước nhìn vuốt má tôi nói…

– Thế phải thường xuyên qua ngủ ké mới được…

– Xì…

Đang nói chuyện thì nghe tiếng cười rôm rả của ả Linh từ ngoài hành lang nên em vội bật dậy lại mở cửa. Tối đó tôi lại gọi điện cho O báo ăn giới em rồi tối về mai đi học. Hôm nay vì buổi khai trương mà tôi đã bỏ buổi học thứ hai rồi…

Học tín chỉ nên tôi đăng ký lịch học dồn vào hai ngày đầu tuần và ngày thứ 5 với mỗi buổi hai tiết mà thôi. Không lên trường là lại chạy xuống giới này xem tổ kỹ sư thiết kế các loại bản vẽ từ nhà cửa đến đồ dùng… Tóm lại là bạn xây nhà thì đến đây các bạn sẽ có đủ từ A – Z theo nhu cầu túi tiền chứ không phải đi đâu nữa. Tôi chú ý rằng những người càng có tiền lại càng khó tính và vô cùng kỹ lượng trong việc lựa chọn sản phẩm cho căn nhà của mình.

Tôi chỉ ngồi xem mấy cô bán hàng bên công ty gửi xuống hỗ trợ ba tháng đầu cho cơ sở mới khi nhân viên chưa quen mà thôi… Ngồi xem, ngồi nghe và lâu lâu tôi lại viết vào quyển sổ tay những dòng ngắn gọn. Em hôm nay đi thăm đứa bạn bị tau nạn giao thông nên tôi ở lại ăn cơm luôn với O Hiền và anh chị… Buổi cơm diễn ra vui vẻ hài hước khi các chàng trai ra sức dụ dỗ mấy chị em. Ăn xong đang định ghé qua quán nét cùng đám bạn làm trận Lol thì O Hiền biểu vào có chuyện hỏi.

– Cháu mai không học thì hai O cháu tranh thủ xuống vị khách quan trọng này tí…

– Cháu biết gì đâu mà đi ạ…

– Cháu hợp tuổi với vị khách khó tính này…

– Còn có chuyện này nữa hả O…

– Nhớ đó…

– Dạ…

Tôi chào O rồi nhanh chóng ra quán nét vid lũ bạn gọi dục nãy giờ rồi. Thế là mấy đứa rủ nhau vào đánh hạng như ai ơi khi thằng Danh cho tôi một nick của nó… Thế là nó bắt chọn tôi đi top với con vừa giống rùa lại giống nhím…

– Mày ngon vào đây…

– Óc ơi ôm trụ đi mày… đợi tí tau lên gank. Mà nhớ là lên max W nha…

– Đéo… bố lên max q chạy cho nhanh…

Thế là mấy trận Lol liền tôi cầm ramus trâu bò bật q chạy lòng vòng cùng bản đồ. Con này tù tù dễ chơi chứ không đòi hỏi kỹ năng lắm nên cũng được gọi là xanh. Bật Q lên chạy là tôi cứ èn èn như đang chạy xe máy rồi nhè tướng địch đâm cái rầm… bố bật ngay cái R… W… E…

– Óc chó nay hổ báo ghê bay…

– Danh ơi ai lại phế như mày chứ… ad không có não…

– Rừng nó cam thôi đồ ngu à…

– Nó ngu thật mà… sp cho nó hại não vãi. Thằng Mạnh ngồi bên cạnh châm vào…

Ngồi nét một mấy trận tôi chào mấy đứa rồi ra về sau khi để lại 50k tiền máy nước cho thằng Mạnh.

Tối đến cơm xong là tôi lại tạt xuống quán cafe làm ly đen lắc quen thuộc. Từ cái hôm giao kèo ấy thì tôi sáng xuống làm ly, tối làm ly. Nhâm nhi ly cafe ngắm gái xinh cùng không khí mát lành làm đầu óc con người ta thư giãn rất nhiều… Dù đã là khách quen mặt nhưng sau cái lần nói chuyện ấy với chị Nguyệt thì tôi chưa khi nào chủ động bắt chuyện với chị cả.

Chỉ ngồi từ xa nhìn chị và lâu lâu lại tại nguyễn với nụ cười thánh thiện ấy của chị. Mà chị cũng không hay có mặt tại quán lắm vì tất cả đã có nhân viên làm rồi nên thi thoảng chị mới đảo qua một vòng. Quán của chị khách cũng khá đông đúc và nhìn từ ngoài vào thì bình thường như bao quán khác mà thôi. Được cái nhân viên quán chị vui vẻ hòa nhã tươi cười với khách suốt ngày, có đôi anh phục vụ nói chuyện phiếm với khách làm mấy cô, mấy chị cười tít cả mắt. Bán hàng cũng là cái duyên cái số nữa chứ không phải ai cũng đông khách như quán chị tại khu này…

– Người yêu đâu mà toàn ngồi mình vậy em… Đang ngồi nhìn ra đường suy nghĩ thì chị tiến đến hỏi.

– Cô ấy bận không đi được chị ạ…

– Chị là chủ quán này, tên Nguyệt… chị ngồi xuống ghế đối diện bắt chuyện.

– Dượng Hưng đã kể cho cháu nghe qua…

– Lại nói xấu chị chứ gì…

– Dạ…

– Hihi…

Hai chị em nói chuyện phím một lúc thì chị mắc việc nên phải đi. Cuộc nói chuyện cũng không có gì ngoài chuyện em thấy quán chị thế nào, nhân viên phục vụ tốt chứ… có bạn thì giới thiệu ủng hộ chị này nọ… Tôi ngồi một lúc nữa thì đứng dậy thanh toán ra về nhưng cô nhân viên bảo chị chủ đại anh hôm nay. Thế là lại vivu con xe trong cái không khí xe xe lạnh đến em… tôi mua cho em mấy quả táo ven đường rồi nói chuyện em cùng Linh một lúc thì lại về.

Từ sau cái buổi trưa hôm ấy thì chúng tôi lại lao vào nhau mỗi khi em ở phòng một mình hay thi thoảng đổi gió trong nhà nghỉ một cách cuồng nhiệt… Em giờ không còn ngại ngùng nữa mà cuồng nhiệt hưởng ứng ba cái trò bú liếm, vuốt ve hay lâu lâu lại thực hiện một kiểu làm tình mới học trên phim sex.

Vừa mở máy tính ra thì chiếc điện thoại 1280 đổ chuông. Là một số lạ với đuôi 6789 để biết người gọi đến là ai… Tôi do dự một lúc rồi cũng cầm lấy máy trả lời.

– Em nghe chị Hoa ơi…

– Bảo đến chị chơi mà không thấy nhỉ…

– Đợt này em bận tí việc chị ạ…

– Chiều mai đến chị hỏi cái này cái nha…

– Dạ…

Tôi thực sự rất ngại gặp chị Hoa vợ lão Hùng này. Tôi có gặp chị một vài lần khi sắp xếp cho lão Hùng với chị gặp riêng trong phòng. Người nhà đến thăm thì nếu vợ hay người tình có nhu cầu gặp riêng chút xíu thì cũng được nhưng cũng chỉ giới hạn trong vòng một tiếng tại vòng do cán bộ bố trí. Nhưng lão này lão gặp là phải gần buổi trời mới ưng cơ… Tôi cũng nghe mấy anh quản giáo cùng anh Phi kể qua về tay anh chị Hùng dao găm này rồi.

Tôi biết được lão là một tay giang hồ đàn anh chính nghĩa nhưng tất cả chúng tôi không tài nào hiểu được vì sao lão phải ngồi trong này tận năm năm vì cái tội chém đâm con người ta mấy phát. Nếu người bị đâm là con cha cháu ông thì cũng có thể hiểu được nhưng người bị hại đây cũng là một tay giang hồ nơi bến xe. Quan hệ lão bên ngoài rộng hay không thì không ai rõ nhưng chỉ biết khi lão nhập trãi thì lãnh đạo tổ chức ngay buổi họp để quán triệt vấn đề riêng lão… cứ tưởng lão vào đây sẽ gây ra phong ba bão táp chứ nhưng lão lại ngoan ngoãn như con cún.

Không hạch sách chi ai mà còn chấp hành tốt nội quy cũng như luật ngầm trong trãi… Tôi cũng khó hiểu vì sao những chuyện đó lão lại nhờ tôi trong khi chỉ cần mở miệng một câu thì sẽ chắc chắn được đáp ứng… sau cái lần tôi nhờ ông Phi sắp xếp cho lão với chị Hoa thì tôi mới biết sơ qua về lão Hùng nên hơi ke. Tôi không có gì để một lão đại ca giang hồ lợi dụng cả nhưng cũng thấy có cái gì đó lạ lạ nên cố gắng hạn chế giao tiếp với người bên ngoài của lão.

Mở bài nhạc chế trong tù nghe trong khi lướt face thì thấy con Hạnh nhắn tin cho tôi. Nó nhờ tôi làm người yêu nó một bữa để đi sinh nhật bạn…

– Không… Tôi trả lời nhắn ngắn gọn.

– Em nhờ thật đó…

– Người yêu em đâu…

– Đá rồi…

Tôi cũng bắt đầu hiểu nôm na ý đồ con Hạnh rồi. Nó nhờ tôi đưa đi là để trêu tức thằng người yêu của nó…

– Nó đập anh chết à… xíu dại.

– Thách nó cũng không dám đâu… Quyết định vậy nhé…

– Không…

Không thấy nó trả lời thì tưởng yên ổn với cái đứa lạnh như băng này nhưng ai ngờ được một sau nó sang kêu cửa ngay.

– Sao nữa tiểu thư… Tôi mở cửa ngó đầu ra nói.

– Có đưa em đi không hả… Hạnh đẩy cửa đi vào trong phòng.

– Thiếu gì đứa lại nhờ anh… người yêu anh ghen chết. Tôi gãi đầu kiểu khó xử…

– Anh hắn không biết? Đi đi mà… con này nhìn vậy mà làm nụng ra dáng phết.

Cuối cùng thì tôi cũng bắt được cô nàng khai ra sự thật trong cái vụ bốc mùi này. Đúng là như tôi nghĩ khi cô em định dùng ông anh làm bia tập bắn đáp trả thằng người yêu nó…

– Khi nào đi…

– Tối thứ 6… Hai hôm nữa… Nó bật dậy cười cười vui vẻ hẳn khi đạt được mục đích.

– Chỉ cần đưa em đến đó là được chi…

– Đã bảo phải đóng giả người yêu em rồi còn gì?

– Anh chưa khi nào đóng giả làm người yêu ai nên không biết làm sao cả?

– Anh giả nai hay hay nai thật vậy? Thì anh đối với người yêu anh sao thì đối với em vậy… có từng đó thôi cũng hỏi.

Con này nhờ vả người ta mà như ra lệnh cho họ vậy nhưng dù sao thì đang còn ăn nhờ ở đậu tại nhà nó nên cũng gật gù ra kiểu đã hiểu.

– Anh thì anh quan tâm người yêu lắm đó nha…

– Kệ anh muốn làm gì thì làm nhưng em muốn hắn phải hối hận khi dám đối xử với em như vậy?

Vừa nói cái tay em vừa nắm gừng khi mắt trợn lên đáng sợ vô cùng. Đang định trêu Hạnh một lúc nữa nhưng nhìn thấy vậy tôi quay lại nhìn vào máy tính cho yên bình…

– Vậy nhé… nói xong đá mông ngoảnh đít bước đi.

Tôi nhắn tin cho em báo cái vụ giả làm người yêu cho em thì cô nàng lại bày cho cách cho nữa mới đau khổ. Em còn bảo khi phi vụ thành công phải cấp tốc báo cáo nữa mới oái oăm.

Tắt máy ngả lưng tôi nghĩ về cái kèo khắm ấy của dượng. Cái tính háo thắng tôi vẫn chưa thể nào khống chế nổi khi bản thân đang trên đà vui vẻ đã làm tôi khốn khổ bao lần rồi nhưng vẫn chưa tài nào khắc phục được. Đã hơn một tuần từ cái ngày ấy nhưng chẳng có tiến triển gì cả. Chỉ Nguyệt thành đạt và cuốn hút như vậy thì nếu có cần giải tỏa nhu cầu sinh lý thì cũng thiếu gì người mà phải là tôi. Chị xem tôi như một người em, một khách quen mà thôi. Tôi thở dài chuẩn bị đáp ứng yêu cầu của dượng…

ADS

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]