Truyện sex: Người con gái ấy – Quyển 2 (Update Phần 42)

Phần 1

Đã ba ngày trôi qua từ lúc em bước lên máy bay, mang theo nửa trái tim của tôi đi mất luôn. Uể oải ngồi dậy sau một đêm thức gần trắng, điếu Marlboro vừa được châm lửa thả ra những làn khói trắng lan tỏa khắp căn phòng trống. Cái gạt tàn nơi đầu giường ngủ đã ngập tràn những cái đầu lọc thuốc màu trắng, tôi chẳng thể đếm nổi đêm qua mình đã hút hết bao nhiêu điếu thuốc nữa.
Ngồi thẫn thờ hồi lâu bên ô cửa sổ kính, bỗng tiếng ai đó bấm chuông cửa khiến tôi giật mình. Mới 7h sáng, ai đến tìm tôi sớm như vậy nhỉ, nếu là má thì chắc phải tự mở cửa vào rồi chứ. Tiếng chuông dồn dập vang lên liên tiếp như thể hiện cái tâm trạng mong chờ của người bên ngoài. Mặc tạm cái áo phông nhăn nhúm vào người, tôi lếch cái thân xác mệt mỏi đi xuống từng bậc cầu thang.

– Cậu làm gì mà chị gọi mãi mới dậy thế.

– Em ngủ. Chị đến tìm em có chuyện gì thế.

Chị Q đứng sau cánh cổng sắt nhăn mặt gắt với tôi. Sáng sớm đã om sòm thế này rồi, chị nhìn tôi giục giã khi thấy ánh mắt trống rỗng như mất hồn trên khuôn mặt tôi.


ADS

ADS

– Nhanh lên. Mở cổng cho chị vào. Mỏi hết chân rồi đây này.

Tôi giật mình kéo cái then dài ra hé cổng cho chị dắt con Vespa đỏ vào sân. Trên xe chị treo đầy những túi ni lông xanh đỏ, tôi thắc mắc khi thấy chị nhấc từng cái ra khỏi xe rồi thản nhiên đi vào trong nhà.

– Túi gì thế chị.

– Đồ ăn chứ cái gì. Hôm nay để chị nấu cho cậu ăn.

Chị nhìn cái căn phòng bếp đầy bát đĩa chưa rửa của tôi, mùi hôi của đồ ăn hỏng tràn ngập khắp không gian khiến hai cái cánh mũi xinh đẹp của chị hơi nhăn lại. Mấy hôm nay tôi chẳng còn tâm trí đâu để hoạt động nữa, thường chỉ ăn vớ vẩn cho qua bữa, có ngày còn chả thèm ăn mà toàn hút thuốc. Q đặt từng túi lên cái bàn bếp rồi xắn tay áo sơ mi lên mặc cho cái nhìn ngơ ngác hơi xấu hổ của tôi.

– Mấy hôm nay em hơi mệt nên chẳng có thời gian dọn. Chị lên nhà trên uống nước đã.

– Thôi khỏi. Cậu lên đó ngồi đi. Chị mà không qua chắc mấy hôm nữa nhà cậu biến thành cái bãi rác thành phố.

– Ha ha.

Gượng cười như cho qua chuyện trước cái nguýt dài của chị. Thôi thì mặc kệ, chị muốn làm gì thì làm. Tôi ngồi ngửa ra cái sopha dài, nơi mà cách đây mới có 6 tháng tôi vẫn còn ôm em nằm trên đó. Tiếng ồn ào từ cái màn hình tivi phát ra nhưng đến tai tôi thì chỉ còn những âm thanh ù đặc. Mở lên cho không gian đỡ buồn tẻ thôi chứ tôi chẳng biết trên đó đang chiếu những cái gì. Nhắm mắt ngửa ra sau một hồi thì tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ vang lên, một bàn tay bé nhỏ ôm lấy cái gò má có mấy phần hốc hác của tôi. Giọng chị dịu dàng pha một chút gì đó xót xa vang lên bên cạnh.

– Con bé mới đi có mấy ngày mà cậu đã suy sụp đến thế này sao.

– Em vẫn ổn mà.

– Thế này mà cậu gọi là ổn sao?

Chị gắt lên khi nghe những lời chống chế đó từ từ tôi. Những ngày mất ngủ liên tiếp và thuốc lá đã biến khuôn mặt nhẵn nhụi mọc đầy râu lởm chởm, quầng đen xuất hiện quanh đôi mắt hơi lờ đờ vì thiếu ngủ. Nhếch mép một cái coi như đã nghe thấy, tôi gạt bàn tay của chị xuống. Quỳnh biết tôi đang rơi vào khoảng thời gian khủng hoảng nên cũng không quá khó chịu nữa. Chị kéo tay tôi đứng dậy, ra lệnh.

– Đi tắm đi. Chị thích mùi của cậu nhưng không phải hôi như thế này đâu.

– Thôi em lạnh lắm.

– ĐI TẮM.

Quỳnh quát ầm lên khi thấy tôi vẫn nằm ngửa người ra trên ghế. Cái tính tôi trước giờ ưa nhẹ chứ không có nặng, càng gắt với tôi thì tôi càng thích làm ngược lại, lúc bình thường đã vậy rồi chứ đừng nói bây giờ. Tiếng thở dài thườn thượt của chị vang lên bên cạnh, chắc chị cũng đã hiểu cái sự khó chịu của tôi rồi. Điều tôi thích nhất ở chị là sự tinh tế của một người đàn bà từng trải thực sự. Biết không thể cứng được với tôi nữa, giọng chị chuyển sang sự nhẹ nhàng như dỗ dành một đứa con nít đang dỗi.

– Thôi ngoan nào. Đi tắm đi. Con bé biết cậu thế này sẽ lo lắm đấy.

– Được rồi chị nói nhiều quá.

Em là điều duy nhất có thể chiếm được chút sự chú ý còn sót lại của tôi, dù sao thì chị cũng đã nói nhiều quá rồi, thôi thì chiều ý chị cho đỡ ồn ào. Tôi nhấc mông lảo đảo đi vào phòng tắm để lại sau lưng ánh mắt lo lắng của Quỳnh. Nước ấm xả xuống thẳng xuống đầu từ cái vòi hoa sen khiến tâm trí tỉnh táo được đôi chút. Tôi bị nhiễm cái thói quen đi tắm rất lâu từ Linh, lần nào đi tắm cũng phải ngâm mình trong bồn cả nửa tiếng đồng hồ. Đặt tay lên thành bồn tắm, đang rít từng hơi thuốc dài thì bỗng thấy tiếng bước chân của chị vang lên kèm giọng nói như đang thăm dò.

– Tắm xong chưa H? Gần tiếng đồng hồ rồi đấy.

Do việc ở một mình nên tôi chưa bao giờ có khái niệm đóng cửa khi tắm rửa hay mang quần áo vào trước. Chưa kịp trả lời thì đã thấy chị xuất hiện ở cửa phòng tắm, hai ánh mắt xấu hổ chạm vào nhau. Khuôn mặt chị đỏ bừng vì thấy cơ thể trần truồng của tôi đang nằm dài trong bồn tắm, dù đã có lần ngủ với nhau nhưng rơi vào tình cảnh này thì ai cũng thế thôi. Sau vài giây đầu thì cuối cùng sự bình tĩnh và thờ ơ trên khuôn mặt của tôi đã quay trở lại. Nhìn chị đang luống cuống đứng ở ngoài cửa bằng vẻ mặt bình thản, tôi nói bằng cái giọng không có chút cảm xúc xấu hổ nào cả.

– Chị có thể ra ngoài để em mặc quần áo được không.

– Sao… Sao phải ra chứ? Có phải lần đầu chị nhìn thấy đâu.

Bị rơi vào thế bí nhưng chị vẫn cứng miệng chữa thẹn được, đúng là một người đàn bà từng trải. Tôi chống hai tay vào cái thành bồn tắm bằng sứ lấy đà, cơ thể vạm vỡ chui ra khỏi làn nước nóng. Chẳng thèm lấy cái gì che chắn, tôi giữ nguyên bộ dạng ướt sũng đó đi thẳng ra ngoài kèm theo những giọt nước rơi trên cái sàn gỗ trơn bóng. Lúc đi ngang qua chị, tôi thấy một khuôn mặt đỏ bừng vì bất ngờ xuất hiện, nụ cười nhếch mép lại xuất hiện trên môi tôi.

– Tùy chị.

Với tay lấy cái khăn tắm được vắt trên móc xuống, tôi thản nhiên kéo rèm ra rồi đứng trước cánh cửa kính lau mái tóc vẫn còn đang nhỏ nước. Bất chợt một vòng tay ôm lấy bụng từ phía sau, tôi khựng lại khi thấy khuôn mặt chị áp lên tấm lưng dài. Giọng nói êm ru vang lên khiến lòng tôi như nhũn lại vậy.

– Cậu đừng như thế nữa. Chị biết cậu cũng đang rất nhớ con bé nhưng cậu nên biết con bé cũng đang rất buồn vì cậu… và cả chị nữa.

Tiếng chị nhỏ dần khi nói những từ cuối cùng. Tôi khẽ thở dài một tiếng, gỡ cánh tay đang ôm chặt cứng mình ra. Bao nhiêu câu chữ muốn nói đều kẹt cứng trong cổ họng, tôi xoay người mở tủ quần áo ra. Vừa lục đống đồ chỉ có hai màu trắng và đen trong đó, chẳng thèm để ý xem biểu hiện của Quỳnh thế nào nữa, tôi nói như có nửa phần ra lệnh nửa phần lảng tránh.

– Không phải chị đang nấu ăn à.

– Ừ ừ chị nấu ngay đây. Cậu xong thì xuống dưới liền nhé.

Nói rồi Quỳnh vội vàng chạy xuống nhà. Chọn một cái áo phông đen và một cái quần lửng đơn giản, thôi thì dù sao chị cũng đang ở đây, lịch sự chút cho ra hồn người. Chưa bước xuống dưới nhà thì hương thơm của những món ăn đã lan tỏa khắp khứu giác của tôi. Chị đang lúi húi nấu món gì đó trên bếp, những sợi tóc mai trên cái trán cao đã lấm tấm mồ hôi dính sát vào da thịt. Nghe thấy tiếng động phía sau, Quỳnh bỏ đôi đũa dài trên tay xuống nhìn tôi mỉm cười.

– Trông cậu tươi tỉnh hơn rồi đấy. Đợi chút, chị sắp xong rồi.

– Ừ. Nay chị không phải đi làm à.

Tôi kéo cái ghế ra rồi ngồi xuống bàn ăn nhìn chị nói. Quỳnh đưa tấm lưng áo sơ mi đã ướt mồ hôi về phía tôi, chị vừa nếm gia vị vừa trả lời tôi.

– Mấy hôm nay chị đang nghỉ xả hơi. Tuần sau lại đi show tiếp.

– Đã có anh nào chịu rước chưa.

– Ha ha… Anh thì nhiều nhưng chị thích phi công hơn. Thôi xong rồi đây, cậu lấy cho chị mấy cái bát ra với.

Trên bàn là bữa cơm thịnh soạn nhất trong vòng một tuần qua của tôi. Không phải lần đầu ăn cơm với tôi nên quỳnh biết tính tôi thích ăn món gì. Chị nấu một nồi canh khoai tây với cà chua và sườn non, một đĩa lớn thịt bò áp chảo kèm theo món trứng thịt mà tôi vẫn thường hay ăn. Quỳnh như một người vợ đảm đang đang chăm sóc gia đình vậy, chẳng biết vì sao ngày trước chị lại bị người yêu bỏ được nhỉ. Xinh đẹp, giỏi giang, nấu ăn ngon, còn điểm gì để chê sao.

– Ăn nhiều vào. Hút ít thuốc thôi.

– Ừ em biết rồi.

– Trước khi đi con bé đã gửi gắm cậu cho chị rồi đấy.

Tôi hơi ngạc nhiên vì lời chị nói, chẳng có nhẽ Linh tin tưởng chị đến vậy sao, thậm chí biết trước kia tôi và chị từng có lần ngủ với nhau. Với cả tôi và em, chị Quỳnh như một người bạn thân thiết vậy, sau đợt chị đi Pháp trình diễn thời trang về thì mọi chuyện lại bình thường. Tuy có chút giữ khoảng cách hơn chút nhưng chưa từng một ai nhắc lại chuyện cũ nữa. Tôi cười nhẹ rồi nhìn chị trả lời.

– Thế cơ à? Con nhỏ không sợ mất người yêu à mà gửi em cho chị.

– Khỏi lo. Chị hỏi y như cậu ấy, biết con bé trả lời sao không.

Đặt đôi đũa xuống bàn, tôi nhướng mày nhìn chị tò mò. Lần này thì đến lượt Quỳnh cười, ánh mắt của chị ánh lên vẻ trêu chọc.

– Con bé bảo thà là mất cho chị còn hơn cho đứa khác.

– Ây dà, sườn chị làm ngon thật.

Thấy câu chuyện đã đi theo một chiều hướng xấu hổ, tôi vội lảng sang một chủ đề mới. Dường như chị biết tôi không muốn nói về việc này nên cũng không cố nói nữa. Bữa cơm dần dần chìm vào im lặng suốt khoảng thời gian còn lại. Cổ họng khô khốc vì chị nấu nhiều món hơi mặn, tôi quen ăn nhạt rồi nên cũng thấy hơi khó chịu. Với tay lấy chai vang trên tủ, tôi rót cho mình một ly rồi nhìn chị như hỏi ý kiến. Thấy cái gật đầu nhẹ nhàng của Quỳnh tôi mới dám rót ra cái ly thứ hai.

– Nào, chúc sức khỏe chị.

– Ừ. Hết chứ.

Tôi nốc hết chỗ rượu trong ly để thay cho câu trả lời, cái thứ rượu vang này khá nhẹ nên dù có chơi cả chai cũng chưa chắc đã say. Bữa cơm kết thúc khi cái dạ dày của tôi đã không thể nhồi thêm được nữa, mặc cho tâm trạng khá tệ nhưng có lẽ do mấy ngày tự bỏ đói khiến bản năng sinh tồn thúc ép tôi sống sót. Vẻ hài lòng trên gương mặt chị hiện ra khi thấy thức ăn trên bàn đã bị tôi dọn sạch. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như tôi không ì ạch cố với ngón tay lấy chai rượu trên bàn, ‘rầm’ một tiếng, chai vang ngã ra trên bàn. Rượu vang đỏ văng tung tóe lên áo sơ mi của chị.

– Xin lỗi xin lỗi. Em không cố ý.

– Ướt hết cả áo cả quần chị rồi. Cậu định cho chị tắm rượu à.

Lấy ít khăn giấy cố chùi đi từng vết rượu vang trên áo, chị lườm tôi với ánh mắt sắc lẹm. Vội vàng cười cầu hòa, tôi rút ít khăn giấy nữa đưa cho chị kèm theo vẻ mặt hối lỗi.

– Thôi thôi. Chị lên phòng tắm mà rửa đi. Để em dọn cho.

Quỳnh ngúng nguẩy cặp mông tròn đi lên cầu thang, đúng người mẫu có khác, đi bình thường thôi mà hông còn phải lắc hết bên này đến bên kia. Nhà tôi ở một mình nên cũng chỉ có một phòng tắm duy nhất trong phòng ngủ rộng, tính tôi thích tắm xong rồi thoải mái đi ra lựa quần áo nên mới làm thế. Gọi với theo chị trong khi tay đang dọn đống chén bát.

– Có mấy bộ quần áo của Linh trong tủ đấy. Chị xem bộ nào vừa thì mặc nhé.

– Biết rồiiiiiii.

Giọng chị kéo dài ra như hờn dỗi. Đôi lúc tôi thấy sau cái vẻ thành thục và tinh tế của chị đó là một chút trẻ con. Mất thêm 15 mới dọn xong đống chén bát nồi niêu, tôi ngồi đợi ở phòng khách mà mãi chẳng thấy bóng dáng chị đi xuống. Không lẽ Quỳnh cũng có sở thích tắm lâu giống tôi à. Giờ mà lên phòng thì thật ra cũng hơi ngại, tôi đắn đo suy nghĩ mãi nhưng rồi cuối cùng cũng quyết định đi lên. Dù sao thì cũng là nhà mình mà.

Chị đang lúi húi dọn sạch đống tàn thuốc lá trên đầu giường ngủ của tôi. Cặp mông căng tròn được chiếc quần lót ren nhỏ bao bọc lấp ló hiện ra sau tà áo sơ mi dài của tôi. Trời đất quỷ thần ơi, tôi quên mất vụ chị thích mặc áo sơ mi nam. Chẳng biết do cặp mông trắng phau đầy đặn kia hay tại tôi ngại mà hai chân cứng đờ ra, tần ngần mãi ở cửa mà không dám lên tiếng.

– Lâu thế. Cậu không định ngủ trưa à.

– À… Ừ… ơ em có.

– Thế cậu còn đứng đó làm gì.

Quỳnh che miệng cười khi thấy cái vẻ bối rối của tôi, chị xoay người ra nằm thẳng trên giường, một tay chống cằm nhìn tôi. Đúng thật là tôi có ý định đi ngủ trưa, nhưng nhà này thì chỉ có một cái giường này trong một căn phòng duy nhất này, và chị đang nằm dài trên đó. Đôi chân dài miên man thẳng tắp của chị gác lên nhau, thấp thoáng hiện lên màu đen của cái quần lót nổi bật trên màu trắng của làn da và cái áo sơ mi.

– À ừ. Em nghĩ là mình sẽ ngủ ở phòng khách.

– Không ngờ partner bé nhỏ cũng có lúc ngại cơ đấy. Chị không sợ thì cậu sợ gì.

Trái ngược hẳn với hoàn cảnh khi nãy, giờ chị đã lấy lại được thế chủ động và bộc lộ sức quyến rũ kinh người của mình. Tôi như một cái máy bước từng bước đến gần, nằm xuống khoảng trống bên cạnh. Phải cố hết sức mới dứt mắt ra khỏi đôi chân cực phẩm bên cạnh, tôi xoay lưng lại phía chị nhắm mắt tìm kiếm giấc ngủ. Một vòng tay bất ngờ ôm lấy tôi, hương thơm và giọng nói như thuốc độc của chị vang lên từ phía sau.

– Chị ôm cậu ngủ nhé. Ở đây không có gối ôm chị không ngủ được.

ADS

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]