Truyện Sex: Yêu nữ quầy bar 2 (Update Phần 124)


Phần 75

Cả bầu trời đêm hôm đó xám xịt và tối mịt, trong lòng tôi vất vưởng không yên.
Vợ lớn cưới là chuyện sớm muộn, chúng tôi cũng đã hiểu nhau và có trao đổi qua về vấn đề này, chỉ là tôi không nghĩ mọi chuyện ập đến nhanh như vậy.

Thành thật mà nói vợ lớn có đôi phần nhẫn tâm trong chuyện này vì không hề báo trước với tôi chuyện cưới hỏi. Tôi nghĩ, có thể vợ hận tôi vì những chuyện đã xảy ra. Có thể vợ không muốn đối diện với quá khứ.

Như vậy cũng đúng! Tránh được đám cưới của người yêu cũ là hay nhất. Đành rằng nhìn thấy Vợ Lớn hạnh phúc tôi phải vui mới phải, nhưng tôi vẫn không dám chung sống với viễn cảnh đó.

Đứa em đắc lực trong Sài Gòn hỏi “anh có về Sài Gòn xem thế nào không? À, dạo này không thấy Vợ Lớn của anh ra ngoài. Em rình mãi mà không nhìn thấy. Kỳ lạ thật.”


ADS

ADS

Trước nay tôi vẫn thường dặn thằng em nghe ngóng động tĩnh của vợ lớn. Có thời điểm Vợ đi đâu, làm gì, gặp gỡ ai tôi đều biết hết.

Nói ra thì vợ sẽ trách nhưng sự thực tôi chỉ muốn an tâm dõi theo nàng từ xa.

Ấy thế nên có 1 lần vợ lớn bị giật túi xách, chính anh em tôi sau đó giúp Vợ tìm lại. Dĩ nhiên cô ấy chẳng hề biết rằng “thằng chồng nhỏ” này là người xả thân bắt cướp.

Tôi sáng suốt cho rằng Vợ Lớn đã là người phụ nữ có gia đình, mình không còn cớ gì để tiếp tục theo người ta nữa, tốt nhất nên nhường nhiệm vụ chăm sóc vợ cho người chồng kia là hơn. Vậy nên trong lòng hạ quyết tâm nói với đứa em:

“Mày không cần theo vợ… ừm, vợ cũ tao nữa đâu. Từ nay Tắc Kè Bông không còn quan hệ gì với người ta nữa.”

Đứa em dĩ nhiên hiểu rõ suy nghĩ tôi, nó “vâng dạ” luôn miệng rốt cuộc ngập ngừng hỏi “thế anh có muốn biết chú rể là người như thế nào không?”

Dựa theo lời em kết nghĩa tôi thì chú rể là chỗ đồng nghiệp với vợ lớn, bằng tuổi vợ. Hai người rất xứng đôi vừa lứa. Chú rể gia đình đàng hoàng, công việc ổn định, thường tập thể thao – tennis sau khi tan sở, quan hệ bạn bè – đồng nghiệp khá hòa hợp, nói tóm lại là 1 người đàn ông chuẩn mực đáng ngưỡng mộ.

Được 1 người chồng quá tốt như vậy, tôi cũng mừng thay cho Vợ Lớn, dẫu cho đằng sau niềm hân hoan ấy có đôi chút ganh tị.

Như vậy là quá tuyệt vời rồi! Vợ Lớn ở bên người đó tốt gấp trăm lần kẻ trăng hoa vô công rỗi nghề như tôi.

Dặn dò thằng em xong xuôi, tắt điện thoại, tôi đổ ầm 1 cái xuống giường, mắt dán lên trần nhà.

Những lúc thế này tôi mới nghiệm ra, con người ta chỉ có thể cảm nhận hết gánh nặng của 1 ngày vừa qua, khi nằm dài trên chiếc giường vững chắc nhất.

Sau bữa cơm tối nhạt thếch, hai đứa em nuôi nhiều chuyện trong nam gọi vào an ủi tôi. Bọn nó hay tin Vợ Lớn của tôi lên xe hoa bèn xúm xít khuyên nhủ tôi chớ làm chuyện dại dột.

Hai con bé này ngoại hình hao hao nhau, khác biệt lớn nhất nằm ở đôi gò bồng đảo, 1 đứa ngồn ngộn – 1 đứa vun lên bằng quả quýt. Vì thế tôi lần lượt gọi chúng nó là Bưởi To – Bưởi Nhỏ.

Tôi một mặt thản nhiên với dư luận: “Hai đứa nghĩ anh mày bi quan thế à? Vợ mình giờ thành vợ người cũng là chuyện thường tình thôi em ơi.”

Con Bưởi To nói: “Eo ơi, bọn em biết thừa anh nói cứng thế thôi chứ ức lắm. Mà nói thật, hôm nay gọi cho anh cũng không phải chủ đích của bọn em đâu nhé.”

– Mấy con bé này bao giờ cũng vậy. Cứ thích nói chuyện sốc óc người ta.

Tôi hỏi: “Thế nói đi, như thế nào bỗng nhiên quan tâm anh hai vậy?”

Bưởi nhỏ xen vào: “Ê ê, bà chị em đăng ký cuộc gọi dư thời gian nên gọi cho anh đấy.”

Bưởi To mắng: “Mày lanh quá Lép. Tao gọi cho anh hai bởi vì nguyên nhân khác?”

“Chuyện gì?”

“Còn chuyện gì nữa? Anh hai bây giờ có ghệ ruột mới ở bên cạnh rồi. Vợ Lớn còn là cái nghĩa địa gì nữa?”

Tôi rất lấy làm thắc mắc: “Em nào vậy?”

Bưởi To, Bưởi Nhỏ đồng thanh đáp: “Bà xã dễ thương của anh chứ ai!”

“Bà xã của anh?”

“Ten ten tèn” – đúng lúc đó cái giọng bắc quen thuộc của Búp Bê Hà Thành vang vào ống nghe.

“Ôi mẹ ơi, gái gú của anh đông thật đấy. Mấy hôm nay em đi thăm từng nơi một, mệt bở hơi tai.” – Hạnh Nhi vừa gặp tôi đã bắt đầu màn ca cẩm quen thuộc.

Thì ra cô nàng vốn rất quan tâm đến chuyện làm ăn của tôi nên ngấm ngầm tìm hiểu vấn đề nhân sự của từng cơ sở. Nàng chờ đến khi tôi ra bắc bèn lần theo từng đầu mối một thiết lập quan hệ. Mấy tuần nay Hạnh Nhi tham quan được nhiều địa phương, đem tiếng tăm “phu nhân Tắc Kè” trải đều khắp sài phố.

Bây giờ trong mắt các cô em út dưới trướng, Hạnh Nhi nghiễm nhiên trở thành Chị Hai của Nhà Tắc Kè. Từ nay về sau nắm quyền nhiếp chính thay Anh Hai.

Mọi người nhìn vào sự thật, nhận ra Tắc Kè Bông tôi vốn rất cưng chiều Hạnh Nhi, lại còn ưu ái cho cô sống chung một nhà nên không mảy may nghi ngờ, đều cho rằng chúng tôi là 1 cặp tình nhân. Thêm vào Búp Bê Hà Thành vừa lên Verdet Búp Bê Tình Dục, đám em út làm hàng không nể cũng không xong.

Than ôi, biến cố trên khiến tôi đau đầu chóng mặt mấy ngày nay. Tôi biết thừa Hạnh Nhi sẽ có ngày vùng dậy quậy phá chứ chẳng yên vị cả đời, nhưng không ngờ cô nàng lại chọn giải pháp công khai quan hệ giữa chúng tôi.

Bưởi To, Bưởi Nhỏ hè nhau nửa đùa nửa thật: “Vợ Lớn cưới vội như thế, khéo là dính bầu trong ấy rồi.”

Đứa còn lại: “Ừ ừ, có bầu đấy, không biết sản phẩm là do Anh Hai hay chú rể tạo ra. Hahaha”.

“Có bầu ư?” – Tôi hơi hoảng. Đó cũng là lý do.

Đêm hôm đó lại là 1 đêm khó ngủ, nhưng điều kỳ lạ là tôi không còn nhìn thấy Má Nuôi hay Bánh Đậu Ngọt…

Tôi mơ một giấc mơ khá quen thuộc. Mơ thấy mình đang đứng giữa cánh đồng dưa hấu. Tay nắm chặt tay 1 người phụ nữ rất đẹp băng ngang qua ruộng dưa, 2 người đi đến đâu dưa kết quả đến đấy.

Vợ Lớn rủ tôi ngồi xuống dưới dàn bí xanh mát rượi, xung quanh là ao vịt, nước trong như vắt. Trời cao đổ xuống từng cơn nắng nóng hừng hực nhưng ngồi dưới bóng cây che mát, cảm giác vô cùng thoải mái.

Chúng tôi bổ trái dưa to bằng cái đấu ra chia nhau ăn, dưa hấu đỏ hòn không có hạt ăn vào thực thanh mát.

Vợ Lớn nuốt 1 lèo hết trọn trái dưa hấu!

Giấc mơ này tôi đã mơ 3 lần! Sáng hôm sau tỉnh giấc trên mặt lại lấm tấm mồ hôi.

Về sau tôi mới biết khi đó mình đã mơ giấc mộng thai những 3 lần. Mộng thai này dĩ nhiên không phải cho tôi, mà là cho Vợ Lớn!

ADS

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]