Truyện Sex: Yêu nữ quầy bar 2 (Update Phần 124)


Phần 18

Sự thật đã chứng minh, về sau Hạnh Nhi chỉ thi thoảng đau đầu vì tình, còn cuộc sống lúc nào cũng trong trạng thái thoải mái hưởng thụ, chưa bao giờ phải ra sức vất vả hay chịu oan khuất dù chỉ là 1 li. Tất cả việc khó đều đã có Tắc Kè Bông tôi đứng ra gánh vác.
Sau đó, Hạnh nhi rốt cuộc cũng dẹp được cơn tức ngang hông, nàng hỏi tôi:

“Tắc Kè, anh có hứng thú làm ăn không? Nghĩ sao về Đội hình chuẩn miền bắc của tụi em?”

O0o.

Tôi không phải là người đẹp trai hào hoa lắm, theo nhận xét của Gái Hư thì trông hơi già đã thế còn ‘sến’ và chải chuốt. Thế nhưng vận đào hoa vẫn thường gõ cửa đúng lúc đúng thời điểm.


ADS

ADS

Tắc Kè Bông và Búp Bê hà thành sau bữa ăn tối ấy quấn lấy nhau như điên dại. Tôi đưa nàng đáp thẳng đến 1 khách sạn gần nhất.

Hôm nay nàng thật đẹp với lối ăn bận khéo léo. Hạnh Nhi diện quần có đường sọc trắng đen chạy dài kết hợp với chiếc áo cùng tông hở rốn.

Bộ đồ này vô cùng thích hợp với Búp Bê, phô được nước da sáng và dáng người đẫy đà.

Nhưng đến khi bước vào phòng cả 2 mới nhận ra sự thật đau lòng – cái quần của hạnh Nhi bị rách. Vết rách rất ác độc, rách ngay vị trí nhạy cảm nhất trên quần.

“Ôi mẹ ơi, anh đừng có trêu em nữa” – búp bê ngượng chín mặt mày trong khi tôi cười nghiêng ngả.

“Không biết có ai nhìn thấy gì không nhỉ?” – Hạnh Nhi nhìn tôi lo lắng.

Tại thời điểm rắc rối cô nàng cần 1 người để đặt lòng tin. Hiểu rõ suy nghĩ này, tôi bình tĩnh đáp:

“Ban đêm không ai thấy đâu. Từ quán ăn tới đây lại khá gần”.

Hạnh Nhi buồn bã nói “mới vừa giảm cân, em diện ngay quần mới thế mà… À đúng rồi, chắc là do tối nay ăn nhiều nên tăng cân. Tại món bò của anh đó!”

Búp bê một mực đổ tội cho tôi trong khi chính nàng mới là người đệ nghị món ăn.

Ở bên nàng có nhiều khi dở khóc dở cười khiến tôi nhớ mãi không quên. Còn nụ cười của tôi đối với hạnh Nhi cũng xuất phát từ nội tâm chứ không phải điệu cười xã giao hàng ngày.

Tôi ôm hôn Búp Bê, đẩy nàng xuống giường nói “cởi quần ra, anh khâu lại cho”.

“Anh mà biết khâu? Đùa á?”

“Biết từ khi 10 tuổi”.

“Em không tin đâu”.

“Nếu không làm được thì anh sẽ là con thằn lằn. Chịu chưa?”

Sau đó chúng tôi mượn kim chỉ từ khách sạn. Tôi giúp nàng có lại chiếc quần vẹn nguyên. Sự cố nho nhỏ không hề ảnh hưởng đến 1 đêm tiêu hồn.

Hạnh Nhi vòng tay qua cổ tôi khi đang ở thế truyền thống, nàng trợn mắt nói “sao… anh khỏe thế?? 2 tiếng đồng hồ…”

Đang lúc hì hục tôi đành cắn răng “Em nghĩ Tắc kè bông là ai? Nếu không qua được bài này anh đâu làm bố mì từ bắc vào nam nổi”.

“Ôi…” búp bê bắt đầu thở hắt “… mẹ ơi, lão nào cũng thế này… lỗ vốn chết… nhưng mà thích.”

Tôi dùng sức mạnh hơn, Hạnh Nhi ráng sức bắt nhịp từ chậm đến nhanh hòng vắt sức tôi, ý đồ đánh gục Bố Mì ngay trên “sân nhà”.

Kết thúc hiệp 1, cô nàng luôn miệng reo lên mặc dù âm thanh có phần yếu ớt – “… mẹ ơi, đã quá…”

Phù, kể cũng sướng thật!

Hương vị trên người Búp Bê Hà Thành không lẫn vào đâu được, Tôi đã từng chung đụng với vô số cô gái nhưng hiếm ai có được khí chất như Hạnh Nhi.

Nói sao nhỉ? Hương vị của nàng rất thơm, rất đặc trưng khiến người ta cứ phải quyến luyến không thôi. Môi nàng lại mỏng như miệng mèo, rõ ràng đây là đôi môi ngọt ngào ướt át nhất, chỉ tiếc nguyên tắc của Hạnh Nhi không cho phép hôn môi.

Cô nàng búp bê đặc biệt lì đòn trên giường. Đây cũng là ưu điểm để sau này tôi cộng thêm điểm cho nàng.

Nói chung, đêm nay là 1 đêm thần thánh đáng giá ngàn vàng.

Tất nhiên, cháo múc rồi thì tiền nhất định phải trao chứ.

Đêm khuya, nhìn ra cửa sổ khách sạn trông rõ mồn một một cành cây bị gió làm cho xao động. Lúc này đã quá nửa đêm, Hạnh Nhi nằm cạnh tôi ngủ say như chết. Vốn cô nàng là gái gọi không đi qua đêm nhưng bố mì tắc kè bông luôn được hưởng những đặc ân quý báu nhất.

Chẳng biết nghĩ thế nào, tôi tinh nghịch vòng tay ngang bụng Hạnh Nhi, dùng lòng bàn tay xoa đều cái bụng phẳng lì của búp bê mũm mĩm.

Bất thần trong giấc ngủ của mình, Hạnh Nhi hình như mơ thấy điều gì, chân mày nhíu lại, tay phải như quán tính duỗi thẳng ra, bấu víu vào người tôi, giây lát sau, đôi môi hồng nở nụ cười vô thức, như thể đã tìm thấy cho bản thân sự bình yên tĩnh tại vậy.

Điều hòa ở mức 16 độ lạnh khiếp, nhưng ôm hạnh nhi quả là ấm, rất rất ấm.

Chỉ là nằm ôm người đẹp trong lòng nhưng mắt tôi vẫn cứ mở thao láo, suốt đêm không tài nào chợp mắt được.

Có lẽ do sự xuất hiện của quá nhiều cave miền bắc ở sài thành khiến tắc kè bông tôi ít nhiều bồn chồn trong dạ. Nhóm của Hạnh Nhi, Gái Hư rồi một vài gái điếm nhỏ lẻ khác đột nhiên đều hướng Sài Gòn làm điểm tập kết vì lý do gì? Là thực sự nhắm trúng cơ hội đổi đời hay còn có âm mưu nào khác?

Trong nhất thời câu hỏi này tôi vẫn chưa lý giải được.

Bỗng nhiên cả người tôi nổi gai ốc vì đôi bàn tay nhỏ nhắn của Hạnh Nhi đang mò mẫm bên ngực trái – nơi đó chính là hình xăm trứ danh Tiền và Gái Đẹp.

Cô nàng búp bê này trong giấc ngủ là chuyên gia sờ mó lung tung, ngẫu nhiên thế nào lại sờ trúng vào quá khứ tội lỗi của chính tôi.

Còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy hình xăm này, Búp Bê đã ngây thơ hỏi: “Đây là hình gì hả anh? Ôi mẹ ơi, em chưa nhìn thấy bao giờ.”

“Bọn anh gọi đây là Tiền và Gái Đẹp. Nhưng em xem rồi chớ kể lung tung nhé.”

“Tại sao vậy? Chỉ là xăm mình thôi mà.”

Tôi lắc đầu cười, ra vẻ không cần miễn cưỡng.

Hạnh Nhi lại tò mò hỏi “Tiền và Gái Đẹp? Em thấy rất nhiều cô gái mặc đồ cung trang được vẽ ở đây. Eo ơi, vẽ đẹp thật! Nhưng mà mấy cô này không có mắt không có mũi trông sờ sợ làm sao ấy. Mà hình như vẽ còn thiếu hả anh?”

“Không phải thiếu đâu, hình này chỉ yêu cầu đi vài nét vẽ thôi, không được chi tiết hơn. Đây là ý nghĩa của Tiền và Gái Đẹp để tùy em cảm nhận.”

“Ôi mẹ ơi, em chả hiểu đâu. Hihi, nhưng sao không thấy tiền đâu cả mà chỉ thấy toàn hoa là hoa thôi…”

Tôi nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của Búp Bê, chỉ vào từng cánh hoa tròn trịa, miệng nói:

“Đây là hoa thược dược, hoa thược dược tượng trưng cho người đàn ông đứng tuổi thành đạt hay nói cách khác chính là tiền tài phú quý. Hiểu chưa?”

Cô nàng ‘à’ lên 1 tiếng đầu óc đã được khai thông – thế nhưng vẫn gãi đầu hỏi “ôi mẹ ơi, hoa thược dược là hoa gì hả anh?”

“Ôi…”

Thông qua vài lần giao tiếp và gần gũi nhau tôi đã hiểu thêm nhiều về con người Hạnh Nhi.

Hóa ra cô nàng Búp Bê xinh đẹp này chẳng biết gì ngoài ăn và ngủ, đã thế còn… không được thông minh cho lắm. Bởi vì nàng không hề có khái niệm về suy luận, cũng không có khái niệm về logic, vỏn vẹn những gì bày ra trước mắt, mới được xem là “thực tại” đối với Hạnh Nhi.

Chẳng hạn có 1 lần tôi kể cho hạnh nhi về con đường quốc lộ ngang qua nơi tôi sinh ra, con đường đó được người dân trong xóm gọi là Mai Anh Đào. Cái tên thơ mộng như vậy, thoạt nghe tưởng như 1 tuyến phố quanh co của đà lạt, nào ngờ đâu cứ nửa năm lại ngập bụi đất.

Bởi vì bên thi công cứ hở ra lại đào, lại san lấp, lại trải nhựa đường, mai anh đào, mốt anh cũng đào, hôm kia cũng thấy anh đào, nên mới mang mỹ danh Mai Anh Đào. Đấy, một giai thoại hay như thế mà tôi phải giải thích mãi Hạnh Nhi mới hiểu ý nghĩa đằng sau cái tên kia. Tắc Kè Bông đúng là người đàn ông kiên nhẫn nhất thế giới.

Tôi phát hiện ngay cả kiến thức căn bản về thế giới xung quanh nàng cũng thiếu sót một cách đáng thương. Than ôi! Thời buổi hiện đại này người ta gọi là gì nhỉ? À, hình như là “não phẳng”, không sai!

Tôi nheo mắt đánh giá từng cử chỉ hành động của Hạnh Nhi, theo như những gì Búp Bê thể hiện thì việc cô nàng không biết gì về hình xăm này hẳn không phải giả. Như vậy chứng tỏ cô chỉ mới vào nghề và đẳng cấp trong giới cave chưa thực sự cao.

Mà ngẫm lại cũng đúng, số cave miền bắc biết về lai lịch bức hình Tiền và Gái Đẹp tuy chưa đến mức “đếm trên đầu ngón tay” nhưng cũng ít ỏi đến đáng thương. Chỉ những cô nào tiếp xúc với tầng lớp trên cùng của giới ăn chơi mới may ra nhận thức được.

Như vậy Búp Bê Hà Thành này có lai lịch trong sạch, chính là 1 cô em gái rất đáng để đầu tư nuôi dưỡng.

Cả đêm hôm đó Tắc Kè Bông tôi lại chìm ngập trong suy tính về tương lai và một chút mông lung của quá khứ. Tôi cứ nghĩ mãi về đám gái bắc đổ bộ vào Sài Thành, trong tâm có linh tính kỳ lạ.

Tôi cứ nghĩ mãi về quá khứ ở miền bắc – quá khứ mà tôi nửa muốn quên nửa muốn nhớ. Rồi tôi nghĩ về những gì sẽ xảy đến vào ngày mai, và nhất là về tung tích mẹ con Má Nuôi.

Đã từ rất lâu rồi, đêm đêm tôi đều mơ thấy họ. Đến nay, những giấc mơ ấy cứ tiếp nối nhau ngày một thực tế.

Cứ như vậy tôi hết nghĩ rồi lại nghĩ, mi mắt nháy nháy liên tục. Tôi cảm thấy sẽ xảy ra một cơn đại nạn. Từ nhỏ đến giờ linh cảm của tôi luôn rất linh nghiệm, nếu dự cảm có chuyện gì xấu xảy ra, bất luận thế nào cũng xảy ra chuyện gì đó thật. Lòng tôi thấp thỏm không thể ngủ được, mắt trừng trừng thức đến tận bình minh ngày hôm sau, nhưng cả đêm yên tĩnh không xảy ra bất cứ chuyện gì khác biệt.

“Ngày mai, ngày mai chắc không còn nhàm chán như 7 năm qua nữa rồi…”

ADS

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]