Truyện Sex: Yêu nữ quầy bar 2 (Update Phần 124)


Phần 123

Ngừng một chặp, nhấm nháp đôi môi, ả lại tiếp: “Bây giờ tôi công nhận anh nói đúng. Một điều rất đơn giản vậy mà nhiều năm qua tôi không hề nhận ra.”
Nói gì ư? Lần gần đây nhất chúng tôi gặp nhau là khi chia tay trên Lạng Sơn. Trong đêm hôm đó, trước khi ra về Gái đã hỏi tôi, rốt cuộc những người như chúng tôi sống vì điều gì.

Vì điều gì ư? Câu hỏi thoạt nghe đơn giản nhưng hãy nhìn Gái Hư, cô ta sẽ không bao giờ có câu trả lời cho bạn đâu. Bời vì Gái Hư sống để theo chân Lý Ma Ma, sống để phục vụ Lee Phong Lưu. Cô ta dành nhiều năm học hỏi bọn họ, tích lũy kinh nghiệm, mong 1 ngày kia có thể leo lên đầu bọn họ. Như vậy là có tư duy tốt, sách lược tốt. Nhưng trong thế giới này chẳng có ai thật lòng với ai cả, tôi nghĩ, ả đã bị chính Thầy của mình trừng phạt rồi.

Ở thế giới của chúng tôi, ngày ngày người ta tìm cách hãm hại nhau. Một khi bạn muốn sống, vậy bạn phải có một vài kế hoạch dự phòng, Gái Hư đã trốn thoát về đây thành công, chứng tỏ cô ta có kế hoạch tốt. Còn những ngày sống ở quê, cô ta trầm tĩnh hơn thường nhật, như vậy vẫn còn vài mục tiêu Gái Hư chưa thực hiện được.

Phải hiểu rằng, đôi lúc, có những loại quyền lực con người ta không cách chi cướp đoạt được.


ADS

ADS

Tôi giải thích quan điểm trên với Gái. Vừa nói được vài câu, sắc mặt ả càng thêm lạnh lùng.

Tôi nhìn Gái thấm thía, miệng chỉ hỏi 1 câu: “Đã an toàn về đây rồi, còn gì không hài lòng?”

Gái Hư đáp: “Tiền! Tiền và đất đai, tôi không gạt được mụ Lý.” – Cô ả nói xong hơi trù trừ, sau cùng thốt lên “đúng hơn là chưa kịp, chứ không phải không làm được.”

Ôi trời, đúng là sống chết không chịu thua ai, đến nước này còn sĩ diện.

Từ nhỏ, cô gái này đã có tính cách rất quật cường, rất tham vọng. Cô ta thà chết cũng không để người khác xem thường mình.

Gái Hư tâm đắc câu nói “bản chất của xã hội là tiền và quyền lực”. Từ đó đến nay làm kim chỉ nang cho Gái suốt mấy năm trời lăn lộn trong thị trường gái gọi.

Cuối cùng, một ngày nọ ả lại gặp tôi.

Ngày ấy, khi chia tay trên Lạng Sơn, Tắc Kè Bông chỉ nói với Gái vỏn vẹn một câu: ‘Thực ra, kẻ có tiền dùng tiền mua thanh thản. Kẻ không có tiền dùng bình yên của bản thân đổi lấy tiền. Trên đời này dù bố mì hay nông dân, rồi cũng sống vì tự do và thanh thản mà thôi.

Tất nhiên, đạo lý trên không phù hợp với hiện thực phũ phàng và người như Gái Hư cực kỳ khinh thường thứ lý thuyết suông này. Chỉ là, không ai ngờ thế sự đổi dời, lại có ngày ả đứng đối diện với tôi, trên cánh đồng lúa xanh mướt, thốt lên 1 câu:

“Tự do. Tắc kè ạ, bây giờ tôi thấy tôi đang sống vì tự do. Anh nói đúng.”

Cái gì đây? Những lời này do đôi môi đỏ lòm, còn nguyên mùi rượu kia thốt lên ư?

Tôi đứng tần ngần tại chỗ nhìn Má Mì quá đỗi ngạc nhiên. Cô ta cũng hiểu phản ứng của tôi, không quá bất ngờ, thay vào đó vén tay áo cao lên, chỗ bắp tay hiện lên những vằn bầm tím, tiếp sau đó, trên bụng và gần áo ngực cũng có những vết bầm tương tự.

“Chuyện gì đã xảy ra?” – Tôi hoảng hốt – “ai đã làm gì cô?”

Gái Hư cười, nụ cười này không biết chua hay ngọt “may mà tôi chưa tận số, nếu không chắc chết ở Làng Cung Nữ.”

Thỉ ra lúc bỏ trốn cũng là lúc Lý Ma Ma nhìn ra chân tướng. Cô ả suýt chút nữa bị bà ta cho người giết hại. Tất nhiên, mụ Lý vẫn luôn đề phòng Gái Hư, chỉ là đứa học trò xuất sắc của bà ta cũng đã chuẩn bị lá bùa bảo mệnh rất hữu dụng. Cô nàng thoát chết trong gang tấc, nhờ vậy mới có cái nhìn mới về đạo lý “dám buông dám bỏ”.

Tất nhiên người kín tiếng như Gái Hư không bao giờ chia sẻ về những chuyện xảy ra hôm đó. Tôi hiểu biến cố tràn đến với cô ả hẳn phải gai góc vô cùng và ngoài khoảnh khắc tính mạng bị đe dọa ra, hẳn còn nguyên nhân sâu xa nào khác, vì loại người như Gái Hư đã lớn lên như thế nào ai ai cũng hiểu.

Nguyên nhân đó có thể là gì nhỉ? Không biết! Không biết!

Cuộc đời không giống như một bộ phim – từ đầu đến cuối liền truy ra ẩn số – cuộc đời là vô vàn những điều bí ẩn. Cũng giống như bóng đêm bao trùm ngoài kia thôi, dù biết rõ điểm tận cùng của nó đấy, nhưng từ trong nhà nhìn ra vẫn thật bao la.

Bóng đêm đã phủ xuống núi đồi.

Rồi bỗng nhiên có mùi thịt chin xông lên nức mũi, rồi có tiếng Hạnh Nhi hân hoan reo vui.

Ôi, nghĩ nhiều mà làm gì, cơm tối đến rồi.

Gái Hư tạm trú 2 ngày, vừa hay đến rằm trung thu.

Thời điểm đó trong lòng mọi người ít nhiều vẫn còn căng thẳng, tôi thì không muốn các cô gái cả ngày phiền muộn, cho nên nảy ra kế hoạch đi nghỉ dưỡng đổi gió. Thế là chúng tôi thống nhất chọn Hội An làm nơi nghỉ mát vì nơi đây vừa đẹp, vừa có đồ ăn ngon, vừa yên tĩnh và quan trọng nhất là – gần.

Có điều rắc rối ở chỗ, tài chính không giống như tình cảm, cạn rồi có thể bơm lại. Tình hình lúc đó của tôi là cạn kiệt ngân sách. Vốn tiền trong ngân hàng của tôi cũng không còn nhiều, mà trong vài tháng gần đây có quá nhiều thứ để đầu tư, nào là bỏ tiền thuê đám gái mồi cho Làng Cung Nữ, thuê xe di chuyển, boa sộp cho mấy đứa em, phong bì cho Mi Nơ, sửa sang nhà cửa, mua sắm đồ mới, mua trầm hương cho em gái… thứ nào cũng ngốn hết một khoản tiền, cộng lại đâu có vừa. Thế là tôi lục túi thở dài.

Hạnh Nhi thấy tôi u sầu, cô nàng tinh ý chồm tới bá cổ tôi, la: “Búp bê đây, búp bê heo đất chuyên cho vay nặng lãi, bố mì má mì, cave đĩ điếm nghe danh đều chạy tới mượn tiền đây.”

Haha, tôi sao lại không hiểu thành ý của người đẹp được, bèn nói nhỏ với nàng: “Hạnh Nhi ngoan quá, chờ tháng sau thu tiền trong nam anh sẽ mua quà cho em nhe.”

Cô nàng móc trong bóp ra chiếc thẻ ngân hàng trịnh trọng đưa nó cho tôi. “Nhà ngươi nghe đây, từ nay phải coi thẻ này như bảo vật, không được xài bậy, không được làm mất, không được bao gái, mỗi con số lẻ, mỗi một dấu phẩy ta đều ghi nhớ rõ ràng hết đó.”

Ôi, cái tính bảo thủ trong tiền nong của Vợ Bé sao tôi lại không nhớ chứ. Có điều nàng cẩn thận với ai chứ không cẩn thận với Tắc Kè Bông này. Vào lúc tôi túng thiếu nhất, Hạnh Nhi chính là thiên thần nhà trời gửi xuống cứu giúp tôi.

Sáng sớm ngày hôm sau, chúng tôi thuê 1 chiếc xe lên đường đi Hội An, đi chừng nửa tiếng đã vào tới Phố Cổ. Bác tài hỏi chúng tôi muốn đi đâu, tôi bèn quyết định cho xe chạy vòng vòng, rồi dừng chân ở bải biển Cửa Đại. Lâu lắm rồi tôi không ra biển.

Hạnh Nhi, Gái Hư cảm nhận được vị muối biển trong không khí, các cô gái hít hà tận hưởng, Hạnh Nhi than “ôi mẹ ơi, thích đi biển lắm nhưng mà chẳng có đồ bơi.”

Gái Hư bèn nói “Bên kia có đủ hết. Muốn mua, muốn thuê gì cũng được.”

Thế là 2 cô gái dắt tay nhau sang 1 quầy bán đồ gần đó. 2 cô này trước nay không ưa nhau, cũng may năm tháng thay đổi mọi sự, bây giờ đã bắt đầu chịu hợp tác rồi.

Tôi nhìn họ tủm tỉm cười, nghĩ gì đó bèn quay sang Bánh Đậu Ngọt, tức thì phát hiện nó đang nhìn biển với 1 ánh mắt rất mông lung.

Phải rồi, con bé hồi nào giờ có được đi biển đâu. Thời gian ở Hải Phòng chắc nó cũng chỉ mới đi ngang qua trong chiếc ô tô kín bưng nên chẳng cảm nhận được điều gì, đến hôm nay rốt cuộc đã được như ý nguyện. Chắc Bánh Đậu thích thú lắm, nhưng nó không nói ra miệng mà chỉ im lặng tận hưởng.

Tôi thả bộ đi bên cạnh con bé dọc theo bãi cát dài và mịn. Con bé xách giày trên tay, để chân trần bước đi, bằng cách này có thể tha hồ bấm ngón chân vào cát. Hình như nó cảm thấy như vậy rất thoải mái, bất giác khuôn mặt sáng bừng lên, một nụ cười theo đó dần hé lộ.

Bánh Đậu Ngọt cứ đi mãi như vậy, dần dần nghiêng về phía đại dương, chẳng mấy chốc bàn chân trần đã chạm vào cơn sóng nhỏ. Con bé hơi khựng lại, sau cùng quyết định vén lọn tóc mai, cúi người xuống nhặt 1 con ốc biển tí hon bị sóng cuốn dạt vào.

“Anh cả xem nè.” – Bánh Đậu chìa tay, cho tôi xem con ốc nó vừa bắt được.

“Đây là con ốc biển” – tôi nói “con này còn nhỏ quá, anh em mình đi tìm con khác to hơn đi.”

Bánh Đậu Ngọt mỉm cười, gật đầu, tay nó vẫn nắm chặt con ốc đầu tiên đó.

Anh em tôi lại thả bộ qua những nẻo cát trắng tinh khôi, không quên chừa lại những khoảng thời gian cho em gái tung tăng nghịch sóng. Nó càng ra xa, sóng biển ập vào càng mạnh, những bọt sóng trắng xóa nối tiếp nhau phủ tung lên đôi chân trần em gái tôi, đem theo những sắc cầu vồng long lanh dưới ánh nắng.

Bọt sóng trượt dài trên gương mặt Bánh Đậu, bọt sóng nhảy múa trên mái tóc em bóng mượt, bọt sóng nô đùa trên bờ vai con bé. Tôi đứng trân mình nhìn ngắm em gái tôi vui đùa thật hạnh phúc giữa những cơn sóng bạc. Trông nó lúc này mới giống Bánh Đậu của năm xưa, thật thoải mái và tự do biết bao.

Còn nhớ ngày trước Má Nuôi nói Bánh Đậu ở trong bụng rất thích đồ biển, nó chưa có cơ hội được ra biển bao giờ, đến nay nhìn thấy trời xanh, cát trắng và nắng vàng mới thích thú làm sao. Tôi thấy con bé còn hơi ngập ngừng, bèn giúp nó thành toàn ý định bằng cách vung nước tạt vào người nó. Bánh Đậu Ngọt bị bất ngờ, nhăn mặt nhìn tôi.

Tôi cười nói: “Đang tức đúng không? Tức thì trả đũa đi.”

Bánh Đậu Ngọt bèn không nể nang anh cả nữa, nó cũng đưa tay vóc nước hất về phía tôi. Chúng tôi cùng đũa giỡn giữa những cơn sóng, chạy nhảy tung tăng xua tan khoảng cách. Hai anh em tôi đùa nghịch đến mức mệt lả người, bèn dừng chân lại đứng nheo mắt nhìn nhau.

Mặt con bé hình như nóng ran lên, tôi cảm thấy e sợ vì sức khỏe nó không tốt, nếu chẳng may xảy ra chuyện gì thì không ai gánh vác nổi. Nghĩ vậy bèn hỏi: “Bánh Đậu mệt không? Mình lên bờ nghỉ nhe?”

Con bé lắc đầu, ánh mắt sáng ngời ngời, trông nó có vẻ cảm thấy rất phấn khích chứ không hề đuối sức như tôi tưởng. Tôi nhìn em gái, lòng thầm kêu vui sướng.

Em gái tôi xứng đáng được hưởng tất cả những điều tuyệt vời nhất. Tôi đã không thể ở bên cạnh khi em lớn lên, vậy thì tôi sẽ bù đắp cho nó, đến khi tôi không còn trên cõi đời này nữa.

Lúc bấy giờ trời quang mây tạnh, nắng đẹp dịu nhẹ ôm ấp lấy thân hình Bánh Đậu Ngọt. Cả người con bé đã ướt đẫm vì nước biển, váy mỏng bết vào da thịt. Bánh Đậu Ngọt nhận ngay ra tình trạng của mình lúc này, bèn bẽn lẽn nhìn xung quanh.

Tôi vội trấn an em “ở đây không có ai đâu.”

ADS

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]