Truyện Sex: Yêu nữ quầy bar 2 (Update Phần 124)


Phần 119

Ngày hôm đó tôi lại vất vả với vai trò con trưởng, mặc áo sô – gai đi ra đi vào. Em gái thấy tôi tất bật, bèn chạy tới dùng khăn tay lau mồ hôi cho tôi.
Hạnh Nhi ngồi 1 chỗ tù chân quá, cũng lăng xăng trong nhà giúp đỡ này nọ. Cô Búp Bê này IQ thấp nhưng lại có EQ cao, ở đây mấy ngày học được kha khá tiếng Quảng, cứ mỗi khi thành công nói 1 từ ra cửa miệng liền khoái chí cười khanh khách.

Các bác các thím, các ông các bà khoái Búp Bê ra mặt, cứ luôn miệng nhắc “cái con bắc kỳ nớ, hắn lanh kinh thiệt. Sàng tới sàng lui, đủ thứ chuyện hết.”

Tôi thấy vậy thì vững dạ yên tâm, miễn các người đẹp cảm thấy nơi đây là nhà thì tốt rồi. Bởi nguyên do trong nhà đang có tang nên tôi chưa tiện sửa sang nhà cửa, chờ khi mở cửa mả xong xuôi tôi sẽ bồi đắp mỗi thứ một ít, mỗi ngày chút một, tin tưởng Búp Bê và em tôi sẽ thích ngay thôi.

Suy nghĩ của tôi đơn giản như vậy đấy. Trên đời có một số người mà bạn chỉ muốn đem những điều tốt nhất đến cho họ không cần hồi đáp. Bánh Đậu Ngọt và Hạnh Nhi là 2 người đứng đầu trong danh sách đó. Tôi sẽ dành cả cuộc đời này để bao bọc, che chở cho các cô.


ADS

ADS

Đầu tiên là điều kiện sống.

Ở miền nông thôn, các cô gái gặp cảnh khó ngủ, một phần vì cảm giác ngứa ngáy khó chịu, 1 phần vì lót chiếu nằm trên chõng tre làm nàng đau lưng. Bánh Đậu đã thế, Hạnh Nhi càng không thể ngủ được. Trước đến nay Hạnh Nhi hễ cứ đến giấc là ngủ lăn quay, đến khi về quê tôi mới lần đầu gặp chứng mất ngủ.

Chuyện này thì giải quyết đơn giản. Tôi kêu thằng cháu họ ra chợ chọn mua 1 cái giường tốt, thuê xe chở vào nhà, đồng thời mua luôn cả nệm mới. Tâm lý con người mà, ai ai cũng thích một chiếc giường ấm êm có đầy đủ vật dụng thiết yếu. Thế là tôi mua luôn nào là gối ôm, gối phao, thú nhồi bông, một chiếc chăn dạ và một chiếc chăn bông… đem tất tần tật bỏ ở trên giường, vừa nhìn đã muốn ngủ luôn. Thế là buổi tối các cô gái đã có thể an giấc ngủ ngon. Tuy vậy vẫn hơi sợ… ma.

Tôi nói đùa: “Ở đây có ma cô này rồi còn sợ ma cỏ nào nữa?”

Hạnh Nhi bảo “anh không biết chứ đêm nào Geisha cũng không chịu ngủ mà cứ ngồi dậy ôm gối thôi.”

“Vậy thì liên quan gì đến ma? Đây là chứng bệnh của con bé, từ lúc ở Làng đã bị rồi.”

Hạnh Nhi nói: “Vậy anh làm cho em cái cửa mới đi. Cái cửa buồng cũ có khe hở ánh sáng chiếu vào, mà ánh sáng chiếu vào em lại nhìn thấy em gái anh ngồi ở đầu giường. Kinh lắm, không ngủ được đâu.” – Logic của cô nàng này là nếu mọi thứ tối như mực vậy thì không nhìn thấy gì để sợ nữa rồi, từ đó có thể ngủ ngon. Tôi đến chịu thua cho cách nghĩ của nàng, ngày hôm sau đúng y lời ráp 1 cánh cửa mới.

Mà nói đi cũng phải nói lại, em gái tôi mắc 1 chứng bệnh rất đáng lo, con bé ít khi ngủ, cũng không thích nằm. Ở chung 1 thời gian tôi biết được ngày ngủ nhiều nhất của em là 6 tiếng, bình thường chỉ 3 – 4 tiếng mà thôi, trong lúc ngủ cũng thường xuyên gặp bóng đè và ác mộng. Oái oăm hơn nữa, khi nằm trên 1 chiếc giường vừa thằng vừa cứng hoặc khi gối đầu thấp hơn tầm lý tưởng, Geisha chắc chắn sẽ bị đau đầu. Mà mỗi khi đau đầu, khả năng nói của con bé sẽ bị hạn chế.

Thường ngày con bé chỉ thích ngồi. Tôi phân tích và phát hiện ra, động tác ngồi của con bé chia thành trạng thái nghỉ và trạng thái sẵn sàng. Ở trạng thái nghỉ: Geisha sẽ ngồi co sát đầu gối vào bụng, ngực tì lên gối ôm. Còn trạng thái sẵn sàng, đây là kiểu nửa ngồi nửa quỳ, 2 tay đặt song song lên mép đùi.

Những triệu chứng này ắt do thời gian gian truân hình thành, tôi nhớ ngày bé Bánh Đậu Ngọt sức khỏe yếu nhưng dễ ăn dễ ngủ, vui vẻ tự do đâu có sinh ra đủ thứ chứng lạ như thế này. Xảy ra cớ sự hôm nay đều tại tôi, tại người lớn! Nếu bọn họ không ghen ghét thù hằn nhau, không tìm mọi cách để hủy diệt nhau thì con trẻ đâu có chịu sóng gió như thế. Mẹ kiếp, còn tôi nữa? Nếu tôi ở lại thủ đô biết đâu năm đó… năm đó mọi chuyện đã khác (!?)

Càng nhìn dáng em ngồi trên chiếc giường lớn, tôi càng cảm thấy trái tim như bị ai bóp méo. Dáng em quá đẹp, mặt em quá đẹp, tất cả những cử chỉ nhấc tay nhấc chân đều không thừa thãi chút nào. Ây vậy mà số phận lại lênh đênh quá trời.

Tôi mang theo nỗi buồn vô hạn bước chân ra hiên nhà ngắm trời nổi gió.

Ở miền quê hay thật, trời tối đen, bên ngoài tối om như mực, nhìn ra xa xa chỉ thấy ánh trăng quét ngang xuống cánh đồng, trên những quả đồi trập trùng le lói ánh đèn điện.

Trời tối bốn bề vọng lên tiếng côn trùng kêu rả rích, khung cảnh này thơ mộng thì có thơ mộng, nhưng nó làm những con người thành thị như các cô dâng lên nỗi tịnh mịch lo âu.

Hạnh Nhi nói trước ngõ có một cây vú sữa rất lớn, cành lá đâm ngang vừa vặn thích hợp cho việc treo đèn. Tôi bèn ghi nhận sáng kiến của vợ bé, tối hôm đó buồn quá hóa rãnh đem bóng đèn treo lên cây thật. Có cái bóng đèn trên cao chiếu sáng, một vùng trời trước ngõ được soi rọi, cảm giác ấm áp hơn rất nhiều.

Nhờ chuyện này tôi nhận ra, dù bản thân có tĩnh mịch thương đau đến đâu, thì bằng vào 1 nỗ lực bù đắp, 1 sự cố gắng vì hy vọng, hết thảy đều có thể hóa giải rồi.

Tin tưởng vào bài học này, tôi tiếp tục mắc thêm 2 cái bóng đèn nữa, dẫn từ đầu ngõ vào sân nhà. Trước sân nhà có 1 gốc quế già cỗi, nhờ gốc quế này mà nắng mưa không chen xuống trước hiên được, vậy nên tôi đặc biệt ưu ái cho “cựu chiến binh” hẳn 1 bóng đèn kèm theo chao đèn bằng mây đan cực đẹp.

Bác tôi và các cô gái trông thấy thành quả, ai nấy đều xuýt xoa, cho rằng tôi đúng là người có mắt thẩm mỹ.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, chớp mắt chúng tôi đã ở nơi này được 1 tuần. Trong 1 tuần này các cô gái thành thị đã được tiếp xúc đã đời với nông thôn. Bánh Đậu Ngọt thích nhất cảnh trăng sao và đom đóm, cũng phải thôi, con bé trước giờ ít thấy những thứ này mà.

Điều làm tôi hài lòng nhất là nhờ có cuộc sống thoải mái nơi đây mà con bé dần dần nói chuyện nhiều hơn, lại còn biết so sánh bầu trời ở vùng quê nhìn lên có cảm giác gần hơn ở thành phố. Tôi nghe được câu đó, không bình luận gì, chỉ tiện tay bắt vài con đóm đóm cho nó xem. Bánh Đậu đưa tay sờ nhẹ vào thân con đóm đóm, mỉm cười nói mấy chữ: “Nhìn gần xấu hơn.”

Buổi tối đi dạo trên con đường làng im ỉm vắng, một bên là bờ đá, một bên là cánh đồng lúa, xung quanh đầy tiếng ếch ộp và dế kêu. Em gái e dè nép sát bên vai tôi, tôi nhìn em, cảm thấy trong đêm tối tĩnh tại khuôn mặt đó, mái tóc đó giống như không có thật, giống như từ trong sương khói mà hình thành. Bèn buột miệng hỏi một câu không liên quan: “Em có muốn sống ở đây cả đời không?”

Âm thanh bốn bề vẫn không ngừng rì rào, dế vẫn cứ gáy, ếch vẫn cứ kêu. Em gái lẳng lặng đi bên tôi, mái đầu nhỏ hơi cúi xuống, hình như gật gật. Rổi nó chủ động nắm lấy tay tôi, hai anh em ghé vai đi xuyên qua những hàng cây rậm rạp xanh um, ánh trăng nhảy múa trên bề mặt cánh đồng lúa nước.

Đêm hôm đó dường như Bánh Đậu Ngọt đã muốn nói điều gì đó với tôi, nhưng chính vì mọi thứ xung quanh quá đỗi yên bình nên con bẻ không muốn phả hỏng tất cả. Con bé lựa chọn buông bỏ 1 giây để đổi lấy ngày tháng vẹn toàn.

Sau những quãng thời gian êm đềm đó, em gái tôi nói nhiều hơn, giao tiếp nhiều hơn. Nụ cười của nó khiến ai nấy đều phải hân hoan. Bà con lối xóm khen cho tôi nức nở khi có 2 cô bạn đẹp như một cặp thiên thần.

Đặc biệt giao thiệp rộng rãi là Hạnh Nhi, cô nàng này ở được 1 tuần đã biết sang nhà hàng xóm đánh bài với mấy bà già móm mém, đến trưa mới chịu mò về sà vào mâm cơm.

Cơm hoàn toàn do bác gái tôi nấu, vì bác không có chồng con gì cả nên vẫn luôn ở lại nhà ông bà coi sóc, lâu lâu bác trai cả mới từ thôn 4 về hương khói, căn nhà trước nay chỉ có bác gái và ba tôi ở nên ủ dột nhếch nhác là phải thôi.

Đến nay đã có chúng tôi về làm khách, lại là 2 cô nàng xinh như mộng, bác gái ngày nào cũng quét tước đâu ra đấy. Căn nhà có 4 người chung sống vui vẻ, chẳng mấy chốc đã ngời ngời sinh khí.

Tôi, Bánh Đậu, Hạnh Nhi cứ như thế nắm tay nhau bước qua từng ngày rồi lại từng ngày, tưởng như tẻ nhạt nhưng thực chất là những ngày tháng đáng nhớ nhất.

Tôi thì khác với 2 cô gái, là đàn ông dĩ nhiên phải xây dựng tổ ấm. Ấy thế nên ngày nào tôi cũng hì hục sửa sang phần sân nhà, sau khoảng 1 tuần đã đẹp lên trông thấy với những ô gạch vuông vức và chậu cây xanh um.

Thấy Hạnh Nhi than phiền vì đồ đạc phơi trước nhà bất tiện, tôi làm riêng cho nàng một dây phơi đồ bên ngoài hông nhà nắng xuống. Chỗ này nắng đẹp lại không có cây cối rậm rạp, như vậy không cần lo sợ chuyện sâu bọ.

Các cô gái tính ưa lãng mạn, thích ngồi trong phòng ngủ ghé mắt lơ đãng ra ngoài trời, nhất là Geisha. Thế là tôi quyết định trồng mấy khóm trúc cần câu xanh mướt bên ngoài cửa sổ, lại tận dụng bức tường đá tuổi đời cả trăm năm để trang trí mấy thứ đồ gỗ xinh xinh. Ở bên cạnh là hàng dây leo tỉa theo hình mặt cười, hy vọng khi dây mọc thành hình rồi sẽ mua được 1 nụ cười của Geisha.

Một ngày nọ tôi hỏi 2 cô gái, có thích chơi xích đu hay không? Các cô nhất tề nói thích. Vậy là tôi cho người vận chuyển xích đu sơn trắng về, để ngay ở khoảng sân bên hông phòng ngủ. Khoảng sân này tôi đã tính toán xây dựng rất kỹ lưỡng, bốn bề rộng rãi quang đãng, cách nhà 7m làm 1 dãy hàng rào gỗ chạy từ bờ đá cổ xưa đến hết hông nhà. Dãy hàng rào này chỉ được cái đẹp, chứ không có khả năng chống trộm, mà cũng không cần thiết chống trộm vì nhà tôi nằm trên gò đất cao hơn đường làng 4m, bên dưới là gờ tường, cây mọc chi chít, chỉ có thể vào nhà thông qua ngõ trước.

Tôi nhìn tới nhìn lui, ngắm nghía đủ đường, cho rằng bên cạnh hàng rào nên trồng ít hoa, mà khổ nỗi ở miền trung khí hậu nóng ẩm rất hiếm cây hoa, thế là đành dùng các loài hoa dại trồng thành luống nhỏ, xanh đỏ tím vàng đâu ra đấy. Em gái thấy tôi hì hục gieo mầm rồi đào đất chôn cây, cũng chạy tới lăng xăng giúp đỡ. Nghe nói ở vùng này có cây lộc vừng rất thơm rất đẹp, lại ngụ ý mang lại phúc khí cho gia đình bèn bứng mấy gốc về chăm sóc. Bánh Đậu Ngọt thích thú ngồi đối diện tôi qua gốc cây lộc vừng. Tôi nhìn tâm trạng vui vẻ của em gái cũng được thoải mái lây, bèn hỏi: “Bánh Đậu muốn trồng cây này ở đâu?”

Bánh Đậu Ngọt liền hỏi: “Hoa của cây màu gì hả anh cả?”

“Màu đỏ.”`

Bánh Đậu Ngọt nhìn những khóm hoa đủ màu sắc từ sáng đến trưa anh em tôi cùng nhau vun vén, hình như nó cảm thấy thành quả hết sức mỹ mãn, vậy nên 1 nụ cười tươi thắm lập tức được tô điểm ngay trên gương mặt em.

Con bé trỏ vào đoạn hàng rào, nói: “Trồng ở đầu hàng rào, gần phòng có mùi thơm.”

Anh cả là tôi không nói hai lời, cứ thế y theo lệnh Bánh Đậu mà làm. Trồng xong, con bé thích cái cây này ra mặt, cứ ngồi 1 bên vừa tưới nước vừa ngẫm nghĩ vừa cười. Công nhận, dáng điệu trầm lắng của nó khá hợp với khung cảnh miền quê yên ả nơi đây.

Mà nhắc tới không khí “yên ắng” mới nhớ, Hạnh Nhi bảo ở chung 4 người vẫn chưa vui, thế là nàng qua bên hàng xóm mua về 1 con chó canh nhà. Ban đêm có tiếng người, tiếng chó, như thế mới gọi là mỹ mãn.

Quê tôi vốn nổi tiếng với các loài trái cây bòn bon, dâu đất, cứ mỗi năm đến mùa thì ôi thôi, nặng trĩu cả cây. Quả lớn quả nhỏ, chùm nọ chùm kia, kính thưa các loại không thiếu chi cả. Tôi và bác gái dẫn theo Hạnh Nhi, Bánh Đậu đi tham quan vườn, giới thiệu cho các cô từng loại cây, hái cho họ ăn những trái chín mọng, cả 2 đều lấy làm thích thú. Hạnh Nhi đã ăn những quả này rồi, có điều đều mua được từ chợ, cảm giác tận tay hái từ trên cây xuống khiến quả ngon ăn vừa miệng hơn hẳn. Còn em gái thì tựa như vừa bước vào 1 thế giới mới.

Các nàng hỏi tôi tại sao lại gọi trái này là trái bòn bon, tôi cũng chả biết nói sao, người ta kêu sao thì nó như vậy, cũng giống như Đĩ với điếm thôi. Thế là tôi bèn kể 1 vài chuyện cổ về giống này cho các nàng nghe. Chuyện xưa kể rằng trái bòn bon này còn được gọi là trái Nam Trân, hoặc trái Trung Quân, tên do vua Nguyễn Ánh ngự ban. Nhưng tích xưa kể thế nào tôi quên béng mất rồi, bèn lục lọi trí óc kể đại 1 đoạn vừa nhớ ra từ đâu đó. Hình như câu chuyện không liên quan đến trái bòn bon, nhưng thây kệ, cứ kể đại: “Cả gia đình ấy bị hại chết, để lại 1 câu chuyện bi tráng đầy nước mắt trong lịch sử việt nam. Người viết sử gọi đây là vụ án lệ chi viên.”

Hạnh Nhi nghe tới đây than thở “tội quá, tội nghiệp quá!”

Búp Bê vừa nhắc tới mấy chữ tội nghiệp, quả nhiên ngày hôm sau số phận tôi hẩm hiu thật. Chuyện là có 1 tin mừng tràn tới với tôi, mừng đến mức tôi lật đật bỏ công việc xây dựng cảnh quan để ùa ra ruộng nghe trọn cuộc điện thoại.

Trong điện thoại, người ở đầu dây bên kia là chồng mới cưới của Vợ Lớn!

Giọng nói của anh ta đầy hồi hộp lo lắng, ấp a ấp úng mãi mới lên lời. Tôi nghe xong còn hoảng hồn hơn anh ta.

“Vợ lớn đã sinh con!”

Đứa con này là con gái, dĩ nhiên là con ruột của tôi, sinh vào thời điểm cận rằm tháng 8. Tôi nhủ thầm cũng may là rằm tháng 8 chứ tháng 7 giống như Bánh Đậu Ngọt năm đó chắc nhiều chuyện hay ho.

Chồng của vợ lớn điện cho tôi, trước là báo tin mừng, sau là hỏi ý kiến tôi nên đặt tên gì cho con bé, vì dù sao tôi cũng là cha đẻ của nó mà. Tôi bối rối nhìn quanh quất quang cảnh chung quanh, nhìn ruộng lúa xanh mướt một màu, nhìn những hàng cây trập trùng từ thấp tới cao, buộc miệng thốt lên chữ ‘Thanh. ‘

Anh chồng kia liền nói: “Ok, để anh nhắn lại với cô ấy.”

Đến khi ngắt liên lạc đầu óc tôi vẫn còn mơ mơ mộng mộng. Tôi chỉ thấy một màu xanh mướt của thiên nhiên, và một màu xanh mơn mởn trong trí óc.

ADS

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]