Truyện Sex: Yêu nữ quầy bar 2 (Update Phần 124)


Phần 112

Tiếng xe hơi lăn bánh xa dần xa dần, ngồi trên căn nhà sàn cao nhìn ra con đường phía trước trang trại chỉ thấy 2 ánh đèn pha mờ ảo âm thầm rẽ gạt màn đêm. Tâm trạng tôi tức khắc dịu lại, trái tim đập thình thịch trong nhất thời vẫn chưa thể tin được đại kế hoạch đã thành công một nửa.
Vậy nửa còn lại thì tính sao?

Bất giác tôi ngước nhìn đồng hồ, lúc này vẫn còn cách giờ ước hẹn với người nhà Má Nuôi khoảng chừng nửa tiếng.

Còn đang tính dùng điện thoại gọi cứu viện khẩn cấp, bỗng dưng nghe ‘bộp’ 1 tiếng rõ to. Gã nấu rượu xem chừng đã hết chịu đựng nổi, lúc bấy giờ đứng bật dậy ngó chằm chằm Geisha.

Ở tuổi này quá trình mãn dục đã qua từ lâu nhưng Geisha ở trước mắt vẫn khiến lửa dục thiêu cháy hừng hực con người lão. Sẵn có thêm hơi men trong người, ánh mắt gã nấu rượu đục ngầu, lè nhè nói: “Bây giờ vào phòng được chưa? Vợ ơi vợ à.”


ADS

ADS

Geisha ngồi yên tĩnh sau lưng tôi, ánh đèn mờ soi tỏ gương mặt xanh tái.

Mấy chiến hữu già cũng nhất loạt đứng lên, hình như mấy lão này vừa mới bàn nhau âm mưu dơ bẩn gì đó.

Lão mặt phật sắn tay áo la lên: “Bỏ mặt nạ ra đi, bà mẹ! Người đẹp gì mà đeo của nợ đấy vào. Con đĩ Lý điên rồi.”

Mấy lão khác lớn tiếng hô “bỏ mặt nạ ra, cởi đồ ra luôn nào.”

Bản thân tôi vẫn chưa biết phải đối phó với tình hình trước mắt thế nào. Đành trước tiên cầu cứu đồng minh thân cận nhất. Ấy là gã nấu rượu.

Tôi nhìn gã, nghiêm túc hỏi “anh xem, bây giờ phải làm thế nào đây?”

Cứ tưởng gã sẽ mở miệng khuyên giải một hai. Nào ngờ đâu Con Cóc ghẻ này chỉ trù trừ nói: “Bọn bay bình tĩnh lại đi, làm mẹ gì háu đói thế. Đây là vợ của tao mà.”

“Ê ông bạn, ngay từ đầu đã nói hàng này là của chung rồi. Bây giờ muốn độc chiếm luôn hả? Thử nói lại tiếng nữa xem.” – Ngay lập tức, gã mặt phật trở mặt đòi gây hấn.

Gã mặt lưỡi cày cũng không vừa: “Mẹ kiếp, đằng nào cũng chỉ là con đĩ ở hải phòng. Mày nhìn cái mặt ngây thơ của nó tưởng là gái nhà lành thật hả? Lồn Bố khinh!”

Mấy lời này nghe thật chói tai, lại còn dám chửi bậy trước mặt Bánh Đậu Ngọt khiến Tắc Kè Bông rất lấy làm nóng máu.

Tôi hiểu, đối phó với mấy thằng say này phải hết sức điềm tĩnh, nó quay cuồng thì ta phải tĩnh lặng mới chế phục được nó. Thế là tôi làm thinh không nói năng gì cả, trong lòng chỉ cầu trời khấn phật cho người của Ông Công và Gã Đồ Tể đến mau mau. Đến lúc đó mấy gã này không nát đầu cũng bị chém vài chục nhát.

Một gã say bất thình lình sấn tới gần Geisha, tôi bật người đứng thẳng dậy túm áo gã quát: “Chủ nhà chưa nói gì, ai cho phép ông lại đây!”

Thằng cha đó toan hất ngã tôi, nào ngờ gã say nên không dùng hết lực, bị tôi giữ chặt lại. Lão la ỏm tỏi: “Con mẹ mày tránh ra, bố đập mày chết bây giờ. Thằng bạn tao không chén thì để tao chén trước.”

Lão mới nói hết câu, Con Cóc ghẻ đã tiến tới lôi cổ gã ra “anh làm cái chó gì mà nóng nảy thế? Rồi ai cũng có phần. Đối xử với người đẹp phải từng bước không thể nào vội vàng được đâu.”

Tôi cười nói: “Các anh say hết cả rồi, để dặn tụi nhỏ làm ít nước uống giải rượu cho tỉnh táo cái đã, lúc đó làm ăn mới chất lượng chứ. Nào, mời chủ nhà hưởng trước.”

Nói dứt câu liền nắm tay Geisha đứng dậy, tôi nắm chặt bàn tay nó đến mức mồ hôi tay úa ra, đi được vài bước bỗng Lão mặt phật chắn đường quát: “Cứ bỏ mặt nạ ra cái đã nào, bọn này tò mò lắm rồi. Cởi mặt nạ ra rồi làm gì thì làm.”

Lời này dĩ nhiên không tin được. Bọn này thấy mặt Geisha rồi không nổi sắc dục mới là lạ. Tôi bèn đổi mặt nghiêm nghị nói: “Hồng nhan họa thủy. Gái Làng mới về nhà chồng mà xem mặt ngay là tối kỵ. Vậy nên Làng mới phải cho con bé đeo mặt nạ vào. Ông anh có quyền tin hoặc không tin. Đây là quy tắc rồi, muốn xem mặt thì đợi lát nữa vào phòng cái đã.”

Thấy tôi nói cứng quá, gã nấu rượu biết không lay chuyển được mà bản thân lão cũng không muốn hàng của mình bị thằng khác khui trước nên thuận theo hô: “Đúng rồi, thằng em nói đúng rồi. Bọn mày cứ ngồi đợi tí, súng đạn cứ sẵn sàng. Tao dẫn vợ vào phòng tân hôn cái đã.”

Đột nhiên Geisha bên cạnh tôi làm ra cử động lạ lùng, cụ thể là nó chủ động bước tới nắm lấy tay gã nấu rượu. Cái nắm tay này quá đột ngột, làm cho lòng người tê dại. Trong lòng tôi la hoảng, mà lòng gã kia lại càng hoảng hơn.

Em gái tôi chủ động nắm tay gã chủ nhà vào phòng ngủ được chuẩn bị từ trước, đêm nay người ta đốt trầm hương rất thơm, cộng với ánh sáng dịu nhẹ hắt lên tấm rèm vàng, cả căn phòng lãng mạn tột cùng.

Con cóc ghẻ cứ như người mất hồn răm rắp theo chân Geisha. Đến khi đã vào trong phòng ngủ lão cũng không mấy để tâm đến tôi. Hình như đây là mục đích của Geisha, nếu đích thân Geisha chiều chuộng lão, lão sẽ ngoan ngoãn mà làm theo những gì con bé sắp xếp, bao gồm cả việc để cho tôi theo vào phòng. Hơn nữa, lão cũng ý thức rằng tôi là người huấn luyện con bé, nên nếu muốn có 1 đêm như ý nguyện, cần rất nhiều sự trợ giúp từ tôi.

Thế là 3 người chúng tôi cùng vào trong căn phòng gỗ. Tôi nhanh tay chốt cửa trong, mấy lão già mất nết kêu réo không được đành im miệng, ngoan ngoãn chờ ở bên ngoài.

Tôi không muốn làm phật lòng gia chủ nên chì một mực im lặng, tâm can nóng như lửa đốt.

Gã nấu rượu đờ đẫn hồi lâu mới lắp bắp thốt: “Em… em ngồi đi.”

Trong tình thế dầu sôi lửa bỏng này, Geisha hiểu được mấu chốt là phải câu giờ thành công cho đến lúc quân đồng minh tới, con bé liền chầm chậm, chầm chậm tháo chiếc mặt nạ vướng víu khỏi gương mặt. Đôi mắt Con Cóc Ghẻ trơ ra, bàng hoàng, thảng thốt, sửng sốt, sau cùng hắn ta nuốt nước bọt nói “cho anh vinh dự được ôm em được không?”

Con bé không nói gì, chỉ rút chiếc khăn tay, dịu dàng chấm mồ hôi cho Con Cóc Ghẻ.

Tôi biết Geisha làm vậy để cắt đứt cơn hứng của gã nấu rượu. Khi một cô gái xinh đẹp tận tình chăm sóc bạn, khi đó bạn sẽ chẳng muốn làm gì khác, chỉ muốn lặng im chìm đắm trong dư vị tuyệt vời đó.

Tôi dám chắc nhìn khuôn mặt lão điềm tĩnh thế thôi chứ thực chất bên trong cái của nợ đang kêu gào ầm ĩ lắm, bây giờ Geisha thi triển mấy thủ đoạn của Làng Cung Nữ là lão lên đỉnh tại chỗ cho xem.

Trong lúc bàn tay vuốt ve gương mặt con Cóc Ghẻ, ánh mắt Geisha vẫn bí mật nhìn về phía tôi. Tôi có thể cảm nhận được tình càm em dành cho tôi những lúc như thế. Bất giác trong đầu lại tái hiện khung cảnh thuở thiếu thời, thời mà tôi và Bánh Đậu Ngọt còn sớm tôi bên nhau, tôi kể chuyện cho em nghe, hát cho em nghe, nấu cho em ăn và đưa em đến trường. Trong một trường đoạn của hồi ức, một khoảnh khắc của buổi đêm, chúng tôi cùng nhau hồi tưởng dư vị của quá khứ. Chiếc khăn trắng trong tay em kỳ thực đang mơn trớn nơi tôi mới phải.

Bỗng nhiên, con cóc ghẻ chồm tới ôm cứng lấy Bánh Đậu Ngọt, sờ soạng hôn hít tới tấp. Lúc này đã là cực hạn của sự chịu đựng. Đôi bàn tay lão tham lam giày vò lên thân thể em tôi, kéo đứt cả vai áo của con bé.

“Ê, khoan đã, bỏ ra mau!” – Tôi túm lấy cổ áo lão kéo ngược ra sau.

Geisha bị lão hôn mấy cái tái nhợt hết cả khuôn mặt, song ánh mắt nó vẫn không chút nào sợ hãi, vẫn rất bình tĩnh đưa 2 tay lên che trước ngực.

Nó không sợ hãi, bởi vì đã có anh cả ở đây rồi. Anh cả sẽ không để nó chịu nhục thêm nữa.

Tôi túm mạnh lấy người lão già quật ngửa ra giường, la lên “tôi bảo ông dừng lại kia mà! Nằm im đó!”

Khuôn mặt gã nấu rượu sừng sộ đỏ bừng: “Mày muốn làm gì!? Tính lật lọng hả con chó?”

“Không phải, chỉ là em vẫn còn công việc muốn bàn với anh. Bà chủ đã dặn em phải tuyển lấy 2 trong số đám vợ bé của anh đem về Làng Cung Nữ.”

Gã ta nghiến răng nói: “Biết rồi! Cút đi cho tao!” – Nói xong lại tiếp tục chồm tới đè lên Geisha.

Không chờ cho tôi ra hiệu, Geisha đã hiểu ý đứng bật dậy chạy vòng vòng quanh phòng, nét mặt con bé hết sức kinh hoàng.

Gã nấu rượu vừa mệt vừa say đứng tại chỗ thốt: “Đừng chạy, đừng chạy. Em là vợ của anh mà. Tắc Kè, mày nói nó đứng lại đi.”

Tôi lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy gấp làm tư, trải thẳng thớm lên bàn nói: “Chỉ nói miệng chưa được. Ký vào đây cái đã. Em xin lỗi anh nhưng đích thân bà chủ chỉ định như vậy. Em cũng chẳng muốn đâu.”

Đây là bản hợp đồng thỏa thuận trao đổi vợ bé của gã nấu rượu. Ngoài ra trong này cũng viết rất khéo léo nhằm gài hàng lão, chiếm đoạt một số của quý.

Lúc bàn giao chuyện này với tôi. Lý Ma Ma nói “Lý Nương này chưa bao giờ lỗ đâu. Nếu chẳng may kế hoạch không thành công lấy gì làm bảo hiểm đây? Xin về 2 con vợ coi như đảm bảo là được rồi. Lý đây buôn gái khởi nghiệp từ tuổi trăng tròn đến bây giờ chưa bao giờ nhiệt huyết trong nghề giảm xuống. 2 con bé kia khá xinh xắn, nhất định phải đem về đây!”

Tôi và mụ Lý hợp lực đưa Con Cóc Ghẻ vào tình huống bất khả khước từ, dĩ nhiên gã ta không còn cách nào khác đành chụp lấy cây bút ký rẹt rẹt “vậy đã được chưa? Bọn Làng khốn nạn. Bọn mày đừng tưởng dễ lấn lướt tao nhé. Chẳng qua tao đây có tới mấy chục con vợ thôi.”

Tôi thản nhiên đáp: “Anh đừng nóng. Em xin lỗi anh! Nhưng mà tại vì con bé số 7 mắc bệnh sợ người lạ. Khi anh tấn công dồn dập quá nó sẽ phản ứng tiêu cực. Còn nếu anh bảo nó làm vợ anh, nó sẽ nhỏ nhẹ nghe lời, tình nguyện làm đủ trò vì anh. Anh có muốn cả đời này nó thuộc về anh không cách chi phản bội lại không?”

Tuy gã nấu rượu làm ăn rất giỏi giang, nhưng đêm nay vì nhiều nguyên do chồng chéo, đầu óc lão đã sớm mụ mị. Nay nghe tôi giới thiệu như vậy bèn không nhịn được hỏi: “Có thật là có cách đó không?”

Vốn lão sớm tự ti về ngoại hình, thế mạnh của lão là tiền lại không có mấy tác dụng với Vương Phi Làng Cung Nữ nên ở gần Geisha, lão ta thành ngươi yếu thế lúc nào không hay.

Biết rõ suy nghĩ này, tôi gật đầu chắc nịch, nghiêm trang đáp: “Đối xử với người đẹp quan trọng nhất phải hiểu được người đẹp. Thực ra không hề khó, nhất là đối với gái Làng. Quan trọng phải làm đúng cách. Nói cho anh hay, cứ mỗi khi muốn gả một đứa đi, Làng lại phải tốn nhiều công sức huấn luyện lại đó. Bằng không, chim đã xổ lồng rồi, còn khuya mới mò trở về.”

Thú thật là tôi đang nói mà bản thân chưa biết nên chém gió chủ đề gì. Lúc đó tình hình khá rối rắm, đành câu giờ bằng cách nắm lấy tay Geisha, nói:

“Trước tiên, xin được làm rõ với anh, Geisha Làng Cung Nữ là vô giá!”

Con Cóc Ghẻ gật đầu lia lịa: “Vô giá! Vô giá! Con bé này nếu đem ra đánh đổi chắc so được với đất rộng ngàn mẫu, người ta nói tấc đất tấc vàng, cũng không bằng được từng miếng da thịt thơm phóc này.”

Lão này vốn là dân trồng trang trại nên nói chuyện đều đem đất, đem vàng ra ví von, khiến tôi và Geisha cảm thấy thật khôi hài.

Tuy vậy, tôi vẫn rất nghiêm trang nói: “Anh à, con mụ Lý già Làng lừa anh đó!”

Tôi vừa dứt lời thì bên ngoài nghe tiếng la hét ỏm tỏi, cùng lúc điện thoại trong túi quần đổ chuông dồn dập.

Con cóc ghẻ kinh sợ trợn mắt nhìn tôi: “Mẹ kiếp, bọn mày giở trò gì phải không? Dám chơi tao à?”

Tôi hạ quyết tâm nói “bà Lý thuê sát thủ tới giết anh đó. Bây giờ tắc kè bông sẽ cứu anh, sau này nhớ lấy mà báo thù bà ta.”

Dứt lời liền chụp lấy cái bình gốm cạnh bàn phang luôn vào đầu lão.

Ai ngờ đâu tình huống không giống như tưởng tượng, tôi phang trúng thì có trúng thật, nhưng lão đưa tay gạt được một phần lực, chỉ bị choáng váng. Lão bước lùi lại mấy bước gầm lên: “Tụi bay đâu, cứu tao! Cứu…” – “bốp!” Cú đập thứ 2 trúng ngay sau ót. Lão giật lên một cái lảo đảo. Thì ra Geisha bí mật ở sau lưng lão đánh lén. Con bé này trông thế mà nhanh lẹ quá trời.

Tôi liền nhanh như chớp phóng tới phi cho lão một đạp văng vào góc giường, nằm thẳng cẳng.

Bây giờ số mạng lão do trời định, nhìn máu me bê bết thế kia chẳng biết có sống được hay không.

Xong việc, tôi nhanh chóng dùng chiếc áo măng tô đang mặc trên người khoác lên mình Bánh Đậu Ngọt. Lúc ban nãy áo nó bị người ta xé mất 1 mảnh trông chẳng ra làm sao, trời lại lạnh thế này, tôi tuyệt đối không thể để em chịu khổ.

Áo ấm đã mặc vào, 2 anh em bấy giờ mới nhất loạt chạy ra phòng khách kêu lớn:

“Ai vậy? Ai tới ngoài đó? Bánh Đậu Ngọt đang ở đây!”

Bên ngoài nhà lớn lao xao tiếng người, tiếng la hét chửi rủa.

Tôi nghe rõ ràng nhất tiếng chửi của lão già mặt lưỡi cày dành cho đám người mới xông vào trang trại. Giọng lão vừa to lại vừa tục tĩu, tôi không muốn để Geisha nghe thấy mấy từ này, bèn bịt tai nó nói: “Em đừng nghe làm gì, để lát nữa anh qua vả nó tét miệng!”

Con bé này giống hệt Má Nuôi ở chỗ không thích nghe những thứ thô tục. Khi nhỏ tôi đi học cũng quậy phá, học được mấy từ ngữ bậy bạ liền cho rằng như thế là hay, đến khi đi chợ cùng Má Nuôi nghe người ta cãi nhau bằng ngôn ngữ chợ búa. Má Nuôi vô cùng chán ghét, đôi chân mày nhăn tít lại. Thấy cảnh đó, tôi bỏ luôn chửi thề.

Đêm nay, biểu hiện của Bánh Đậu Ngọt giống hệt như Má Nuôi lúc đó, đột nhiên khiến tôi xúc động, cơn uất ức vốn đã ngủ say được dịp thức dậy.

Nhưng tôi chưa kịp đập vào mặt lão say kia thì đã có người khác ra tay. Chỉ nghe lão rú lên “mẹ mày, quân khốn nạn. Bọn chó cắn trộm! Tao chém chết mẹ mày.”

Bên kia cũng có người gầm lên lớn tiếng. Anh em tôi vừa nghe giọng đã nhận ra ngay là Gã Đồ Tể. Gã đồ tể chuyên nghề mổ lợn, mổ trâu, mổ bò, kể cả mổ người gã cũng từng thử qua rồi. Gã thuộc dạng thước vóc như Từ Hải, hung hãn như Trương Phi, đụng việc là chém là giết không để ý đến chuyện khác, đặc biệt gã đã ghét ai thì cả đời không làm huề dc. Năm đó, gã ghét tôi.

“Tụi mày đâu, lồn đem khẩu hoa cải của tao ra. Giết chết bố chúng nó cho tao. Xông vào nhà tao à? Lồn Tao bắn cho tét con đĩ mẹ chúng mày!!” – Lại là mấy câu chửi thề thật chói tai.

Hình như 2 bên đang đánh nhau to, tôi nghe loáng thoáng biết được tình hình quân ta giả vờ lấy cớ xông vào đòi nợ. Sau đó dẫn dụ cho bọn người nhà này tự vệ rồi cũng cớ đó đánh thẳng tay luôn.

Tiếng la hét, chửi bới ỏm tỏi vang lên chát chúa. Tiếng bàn ghế, đồ dùng trong nhà bị đập vỡ vang lên đến tai tôi tạo thành 1 tràng âm thanh hỗn loạn. Tôi biết đã có mấy người chạy vào tới trong nhà rồi bèn la lên: “Bánh Đậu Ngọt ở đây! Con bé ở đây!”

ADS

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]